Chương 2: Mười Hai Năm

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Khó khăn xê dịch cánh tay, Nguyễn Nhàn khó có thể tin lau sạch vết máu trên làn da trơn nhẵn lạnh lẽo.

Sau đó anh tận mắt thấy nó nhạt dần trong lòng bàn tay rồi biến mất giống vật sống chui vào trong da.

Ngứa ngáy khiến người ta khó chịu nổi dần dần biến mất.

Cho dù là cái eo để trần hay là lòng bàn tay vừa dính máu đều không có một chút máu nào cả.

Nhưng trên ống thép bên cạnh vẫn còn máu, không ít máu tươi nhỏ xuống mặt đất nhuộm đá vụn thành màu đỏ sậm.

Nguyễn Nhàn nhíu mày, hiện tượng quỷ dị này suýt nữa làm anh quên mất tình huống bây giờ.

Nhưng đối thủ của anh đã kịp thời nhắc nhở anh—

Giống như bị mùi máu tươi cổ vũ, cuối cùng quái vật bên ngoài mấy chục mét đã lật được mình, bất mãn thét lên với anh.

Lúc này Nguyễn Nhàn không dám ôm bất kỳ tâm lý may mắn nào.

Anh hít sâu một cái, mím chặt bờ môi.

Cho dù cơn ác mộng này khó mà giải thích, mình cũng chưa có cách nào đứng thẳng, thậm chí ngay cả một bộ quần áo để che canh cũng không có...

Nhưng bây giờ từ bỏ vẫn còn quá sớm.

Nguyễn Nhàn vô ý thức nắm chặt một mảnh kim loại hình lục giác trong tay.

Góc cạch sắc nhọn của nó làm anh nhói đau ngay lập tức, một chút máu chảy ra theo vết thương.

Anh không để ý đến vết thương trong lòng bàn tay mà chỉ nắm chặt nó bằng tay trái coi như dao.

Sau đó dùng sức động đậy thân thể, tay phải lần mò đến chỗ cái súng trong đống đá vụn cách đó không xa.

Tiếng dòng điện rè rè truyền vào tai anh.

Sau những tạp âm nhỏ xíu là một giọng nữ lạnh lẽo vang lên bên tai phải: "Xác nhận sơ bộ, khung mục tiêu ở trạng thái kích hoạt.

Chưa kiểm tra được kết cấu thông tin, thiếu ID, thiếu thông tin đăng ký.

Mở ra quyền hạn thấp nhất, cung cấp 10% phòng ngự cơ bản."

Trên miếng kim loại hình lục giác dính máu hiện lên những đường vân màu lam, sau đó những cây châm kim loại thò ra.

Nó tránh khỏi tay trái vốn không dùng nhiều lực của Nguyễn Nhàn, nhanh chóng leo đến vị trí trái tim, sau đó không hề nương tay mà đâm mảnh kim loại vào làn da.

Nguyễn Nhàn kêu lên một tiếng đau đớn.

Trong nháy mắt sau đó, vải vóc màu đen tràn ra từ trong chất lỏng ở mép kim loại.

Chúng bao trọn lấy người anh, sau đó là hai tay, hai chân.

Toàn bộ quá trình không quá ba giây, hiệu quả nhìn có chút phổ thông — trên người anh chỉ có thêm một cái áo bó sát không có tay cộng với một cái quần rộng rãi dễ hoạt động.

Thứ bọc lấy hai chân thậm chí không được gọi là giày, cùng lắm chỉ là hai chiếc tất mỏng.

Quái vật cũng mặc kệ đồ ăn thêm của mình có thêm một tầng đóng gói hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!