Chương 19: Hai Thi Thể

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Cuộc sống mấy ngày sau đó buồn tẻ vô vị.

Từ khi gặp được hai con Thập Hoang Mộc Ngẫu khổng lồ, phạm vi Trương Á Triết dẫn bọn họ làm nhiệm vụ nhỏ hơn rất nhiều.

Tiểu đội bốn người gần như chỉ hoạt động xung quanh khu tránh nạn, tiến hành đi săn và tìm kiếm linh kiện đơn giản.

Sự biến hóa này cũng không phải chỉ giới hạn ở trong đội, tiếng cười nói vui vẻ bình thường trong phòng ăn cũng ít đi.

Mọi người cắm đầu nhấm nuốt đồ ăn, chỉ có tiếng bàn luận xôn xao quanh quẩn trong không gian dưới lòng đất.

"Gần đây có mấy đội đều gặp phải quái vật trong khu vực an toàn, tất cả đội ngũ đều tạm thời siết chặt phạm vi hoạt động." Đinh Trạch Bằng ngồi dưới bóng cây, ăn cơm trưa đơn giản.

Cậu tôi ngậm sandwich, duỗi hai tay ra làm động tác bọc đánh: "Chúng ta nhất định phải cẩn thận, thăm dò rõ ràng chỗ đó có vấn đề gì không trước, đây là mệnh lệnh của thủ lĩnh."

"Trước đó từng có loại tình huống này sao?" Ở trước mặt đồng đội tạm thời, Nguyễn Nhàn vẫn được trang bị súng ống phổ thông.

Hai khẩu súng máu giả làm súng dự phòng được nhét trong bao súng dưới nách.

"Ít nhất chúng ta không đụng phải.

Đừng lo lắng anh Nguyễn, lúc tôi vừa đến thủ lĩnh đã có ở đây rồi, khu tránh nạn vẫn luôn rất ổn, chưa từng có chuyện lớn gì.

Phán đoán của thủ lĩnh vô cùng chính xác."

Nguyễn Nhàn nhìn về phía rừng cây xa xa.

Ánh nắng màu hổ phách buổi chiều bao bọc khu rừng xanh biếc, từ góc độ này không nhìn thấy khu tránh nạn, xung quanh cũng không có quá nhiều tiếng người và máy móc, chỉ có gió xuyên qua bụi cây vang lên sàn sạt.

Nhưng chẳng biết tại sao, ngoài trời không có bất kỳ cái gì che đậy còn khiến anh cảm thấy an toàn hơn là ở trong khu tránh nạn.

Từ khi phát hiện ra điều bất thường về tỉ lệ tử vong, anh không còn thích bị nhiều người vây quanh nữa.

Những khuôn mặt tươi cười buông lỏng kia khiến người tôi ngạt thở, Nguyễn Nhàn đột nhiên hiểu được điều quái gở và bất thường của Quan Hải Minh

- nếu là mình c*̃ng sẽ không muốn có quan hệ thân thiết với ai trong hoàn cảnh như vậy.

"Ngày đó tôi nhìn thấy Điền tiên sinh trong phòng bệnh." Nguyễn Nhàn đổi đề tài.

"Sức khỏe của hắn tôi không sao chứ?"

Đinh Trạch Bằng há hốc mồm, cuối cùng nở một nụ cười khổ.

"Hắn ta... sẽ không có chuyện gì, chị Khâu nói là bệnh di truyền, bệnh cũ mà.

Thủ lĩnh quá liều mạng thôi, trước đó đã bị bệnh rất nhiều lần rồi.

Đừng nhìn thủ lĩnh suy yếu, mấy lần trước bị bệnh hắn ta còn liều mạng chạy ra ngoài đấy.

Ôi, khiến chị Khâu tức giận muốn chết, cũng may lần này hắn ta không làm loạn."

"Chạy ra ngoài?" Trong lòng Nguyễn Nhàn trầm xuống.

"Ừm, nói là dưới mặt đất quá ngột ngạt.

Nhìn thấy ngọn núi nhỏ kia không? Thủ lĩnh rất thích đi dạo ở gần đó, lần trước còn nói phát hiện ra mấy hang động thích hợp nuôi nấm, có thể cho mọi người thêm đồ ăn."

Nguyễn Nhàn nhìn sườn núi nhỏ kia theo ngón trỏ của Đinh Trạch Bằng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!