Chương 18: Bể Cá

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Cho dù đang nằm nghiêng trên tấm phảng cứng, Nguyễn Nhàn cũng có thể cảm nhận được gian phòng nhỏ này tối tăm chật chội.

Tấm phản cứng dưới người anh tản ra mùi gỗ mục nát, không khí lạnh băng sền sệt và tràn đầy mùi gỉ tanh giống vụn sắt ngâm nước.

Trong căn phòng nhỏ không có cửa sổ giả, ngoại trừ thiết bị cung cấp oxi còn đang chạy ầm ầm trong góc phòng, nó rất giống một cái quan tài bị chôn sâu dưới đất.

Mùi bùn đất và rễ cây tràn đến từ bốn phương tám hướng.

Mà vật còn sống ở gần anh nhất đang dùng giọng điệu không hề tán đồng để đánh giá "Nguyễn Nhàn".

Nguyễn Nhàn cảm giác vô cùng kỳ diệu.

Nhìn chăm chú cặp mắt vàng kim kia, trong thoáng chốc anh chỉ cảm thấy mình đang sống chung phòng với một con thú dữ.

Lúc này nó không đói khát, thậm chí còn nguyện ý xoay người để lộ ra cái bụng lông xù mềm mại.

Nhưng anh không có cách nào đọc được suy nghĩ của con thú "Đường Diệc Bộ" này giống như con người.

Một giây trước nó còn rất ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng Nguyễn Nhàn chắc chắn

- một khi để con dã thú này cảm giác được nguy hiểm, một giây sau nó sẽ nâng móng vuốt lên, dùng đầu ngón tay xé rách cổ họng của mình.

"Trì Lỗi và Quan Hải Minh đều đánh giá hắn rất cao." Nguyễn Nhàn cẩn thận tiếp tục chủ đề nguy hiểm này.

"Trì Lỗi là kỹ sư, Quan Hải Minh là nhân viên nghiên cứu khoa học.

Những người này đánh giá hắn cao cũng không kỳ quái.

Dù sao Nguyễn Nhàn có trí tuệ sánh ngang với MUL-01, ở trong mắt bọn họ, hắn giống như Thần ở một ý nghĩa nào đó.

Mà với lập trường đó, Nguyễn Nhàn c*̃ng luôn cố gắng giúp đỡ loài người đối phó với MUL-01." Đường Diệc Bộ di chuyển đầu ngón tay từ mi tâm xẹt qua gương mặt, cuối cùng dừng ở cổ Nguyễn Nhàn: "...! Anh đang khẩn trương."

"Phải.

Dựa theo lời cậu nói, tôi là đạo cụ được Nguyễn Nhàn chuẩn bị sẵn.

Mà dường như cậu không thích Nguyễn Nhàn." Nguyễn Nhàn không nhúc nhích.

Anh chọn câu để nói, đề phòng mình trực tiếp nói dối.

"Không tính.

Tôi không thèm để ý đến cách làm người của hắn, chỉ đưa ra đánh giá gần với sự thật nhất thôi." Đường Diệc Bộ lắc đầu, "Hợp tác chính là hợp tác.

Ít nhất Nguyễn Nhàn sẽ không thiết lập cho anh nhiệm vụ "giúp đỡ não chủ", chúng ta không có xung đột lợi ích căn bản."

Nguyễn Nhàn lặng lẽ thở ra.

Một chuỗi thanh âm tích tích lạnh lẽo đột nhiên phá tan bóng tối, Đường Diệc Bộ xắn ống tay áo để lộ vòng kim loại trên cổ tay.

Một cái màn hình nho nhỏ b*n r* trong không khí, thông tin ký hiệu đơn giản xoay tròn chính giữa màn hình.

"231, đến phòng làm việc của tôi một chút.

Chỉnh sửa số liệu đột xuất." Giọng nói của Quan Hải Minh truyền đến từ trên màn hình, không đợi Đường Diệc Bộ trả lời hắn ta đã tắt cuộc gọi.

"Vừa vặn có thể tìm chút linh kiện ở bên kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!