Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Nguyễn Nhàn không nhìn vẻ mặt của Đường Diệc Bộ.
Đường Diệc Bộ cũng không làm ra phản ứng gì, phía sau Nguyễn Nhàn chỉ còn sự yên tĩnh đáng sợ.
Nếu như không phải tiếng tim đập ổn định hữu lực của đối phương vẫn còn, anh gần như cho rằng Đường Diệc Bộ bỗng nhiên biến mất khỏi phòng.
Không phản đối, không có động tác, vậy chắc là một sự đồng ý trầm mặc.
Có lẽ robot hình người kia đã bắt đầu tính giờ.
Nguyễn Nhàn tập trung hết sức lực vào đống linh kiện trước mặt, mười ngón bay tán loạn.
Đa số linh kiện anh đều không nhận ra, nhưng không sao cả, tóm lại bọn chúng sẽ có một vị trí thích hợp.
Chỉ cần hiểu được nguyên lý trong đó, toàn bộ quá trình sẽ từ lắp ráp máy móc đơn thuần biến thành một sự sáng tạo có hô hấp và nhịp điệu-
Trước tiên nắn ra xương cốt, sau đó là cơ bắp sắt thép và nội tạng kim loại.
Năng lực nhận biết của máy sơ cấp loại S quả thực rất mạnh, Nguyễn Nhàn không cần phải mượn công cụ tinh vi để quan sát và lắng nghe nữa.
Chỉ cần nhìn chằm chằm vào bán thành phẩm trong lòng bàn tay, anh sẽ có thể tưởng tượng ra dáng vẻ vận chuyển bình thường của nó.
Anh dùng 29 phút 40 giây để hoàn thành nó, hoặc có thể nói là chúng nó.
Nguyễn Nhàn dùng hai tay nắm hai khẩu súng vừa mới ra lò.
Nhìn vẻ bề ngoài, bọn chúng không khác cái mới bị phá giải lúc trước lắm.
Thân súng màu đen, ánh sáng màu lam yếu ớt trên nòng súng, sát khí không hề ít đi.
Anh nhắm mắt lại, điều chỉnh hô hấp đến bình tĩnh, cuối cùng cũng xoay người.
Đường Diệc Bộ vẫn còn duy trì tư thế khoanh hai tay, vết thương khép lại trên cánh tay phải vẫn còn rướm máu.
Trên mặt robot hình người kia không hề có biểu cảm
- không có chờ mong, không có khẩn trương, hắn chỉ chăm chú nhìn sang bên này.
Ngoài cửa sổ giả là bầu trời chiều, ánh nắng nhân tạo màu chanh hồng chiếu vào phòng.
Giữa hai người là một cái bàn dài bày đầy linh kiện và cùng công cụ, đống thiết bị kim loại trên bàn phản xạ ra ánh nắng vỡ vụn, tạo thành cái bóng màu đen trên bàn.
Đường Diệc Bộ nhìn súng trong tay Nguyễn Nhàn, sau đó chậm rãi đưa ánh mắt lên mặt anh.
Loại cảm giác xa cách khó hiểu kia lại xuất hiện lần nữa.
Có chút giống giằng co với dã thú trên cánh đồng hoang ban đêm.
Nguyễn Nhàn nghĩ thầm.
Mạng sống như treo trên sợi tóc mang tới sợ hãi không có cách nào kiềm chế.
Sợ hãi nhói nhói dưới lòng bàn chân anh, bụi gai quấn lên theo làn da, cuối cùng luồn vào phổi anh khiến anh không nhịn được mà tăng nhanh hô hấp.
Nguyễn Nhàn phải dùng hết toàn lực mới khiến bàn tay cầm súng của mình được ổn định.
Không có vấn đề gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!