Chương 15: Mục Đích Hợp Tác

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Máy móc màu xanh nâu đang tới gần.

Lần này có hai con robot sinh kỹ thuật.

Nếu như nói hình thể của ốc vít sống còn hơi giống con thỏ thì Nguyễn Nhàn không có cách nào tìm được hình dung cho thứ đang đến trước mắt

- bọn chúng cao hơn năm mét, được ghép từ những cái xác máy móc rỉ sét, hai cái chân giống con rối hình người chống đỡ thân thể không còn hình dạng.

Nếu tách rời ngực, đầu và hai tay của một con rối có thể chuyển động, chỉ để lại phần bụng hình cầu cùng với hai cái đùi bên dưới thì hình dáng của nó miễn cưỡng có thể nói là cùng loại.

Những đường ống cao su rậm rạp to bằng ngón tay quấn lên "cơ thể" của nó, chỗ vỡ tan chậm rãi chảy ra chất lỏng màu trắng vàng.

Dây điện dài mảnh buộc chặt lấy những bộ phận sinh kỹ thuật bằng kim loại, thân xác mềm mại hơi lồi ra.

Trong cơ thể tái nhợt của nó chìa ra hai mươi cái chân đốt rất dài mềm nhũn, bị thứ này kéo sau lưng.

Động tác của bọn chúng rất chậm chạp cứng ngắc giống như những ông cụ lẩm cẩm, dáng vẻ lại càng giống hai tà thần dị giáo.

Cơ thể của hai con quái vật cọ vào những tán cây rậm rạp, dùng một loại tư thế cổ quái nào đó dựa sát vào nhau, lắc lư tiến lên.

Đường Diệc Bộ ngoan ngoãn nghe lệnh, giăng lưới mê hoặc lên cây sau đó im lặng leo tới bên cạnh Nguyễn Nhàn.

Tấm lưới mềm mại được gác ở giữa những nhánh cây, có vài tia điện lóe lên.

Khu rừng vốn đang rộng rãi đã biến thành nơi nguy quấn đầy dây leo.

Ngay sau đó là những tiếng động cơ không được tự nhiên, một môtơ lơ lửng xông ra khỏi cánh rừng, phóng về hướng hai con quái vật phía.

Một con trong đó do dự chậm chạp xoay người, giống như là bị môtơ thu hút lực chú ý.

Một con khác vẫn đang kiên trì tiến lên, nó không thèm nhìn lưới mê hoặc mà Đường Diệc Bộ bày ra, chỉ lắc lư đi về phía giỏ nhựa đựng đầy ốc vít sống.

Bản thân Nguyễn Nhàn không tính là gầy yếu, Đinh Trạch Bằng còn vô cùng rắn chắc.

Lại thêm Đường Diệc Bộ khổ người không nhỏ, ba người trẻ tuổi chen chúc trên ngọn cây giống như chim cút.

Không ai dám động đậy chút nào, chỉ sợ sẽ đẩy người nào đó xuống.

Cuối cùng con quái vật cực kỳ cố chấp kia đã đi tới mục đích, đám chân đốt dài vốn bị kéo rũ sau lưng đột nhiên duỗi lên, đâm vào trong giỏ ốc vít.

Một cái chân đốt thẳng băng lướt qua tai Nguyễn Nhàn, suýt nữa thì đâm trúng mắt anh.

Nguyễn Nhàn đang định động hai lần theo bản năng, lại bị Đường Diệc Bộ đè chặt tại chỗ.

Quái vật không nhìn máy phụ trợ cảnh giới đang đi lòng vòng dưới chân, nó chỉ nhét đống ốc vít sống đã mất đi âm thanh vào trong khe hở cơ thể.

Nguyễn Nhàn chỉ nghe được tiếng chứ không nhìn thấy bất kỳ động tác nhấm nuốt nào.

Chất lỏng màu trắng vàng chậm rãi nhỏ xuống theo khe hở máy móc.

"Suỵt -" Tiểu Đinh làm khẩu hình, ngay cả tiếng hô hấp cũng nhẹ hơn không ít: "Anh Nguyễn, đừng lên tiếng."

Nguyễn Nhàn trầm mặc gật đầu.

Trương Á Triết và Trì Lỗi trốn trên một cái cây khác, yên tĩnh như không tồn tại.

Quái vật chậm rãi di chuyển qua hai cái cây giống như không hề phát hiện ra bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!