Chương 11: Đêm Đầu Tiên Ở Khu Tránh Nạn

Trong phòng tắm truyền ra tiếng nước, Đường Diệc Bộ đang tắm.

Bây giờ Nguyễn Nhàn đã không cảm thấy kinh ngạc với thói quen gần với vật sống của robot hình người này rồi.

Nếu đã cần ăn có nghĩa là Đường Diệc Bộ có khả năng trao đổi chất.

Không gian hai mươi mét vuông rất chật hẹp, vừa rồi Đường Diệc Bộ không ở trước mặt đã là may mắn rồi.

Trong nháy mắt nghe một "Nguyễn Nhàn" khác nhắn nhủ, Nguyễn Nhàn không xác định có thể khống chế tốt tâm trạng của mình không.

Nhưng không sao cả.

Nguyễn Nhàn đổ hết số dung dịch dinh dưỡng còn lại vào miệng, sau đó chống quải trượng đi hai bước, chồng hộp cơm kim loại lên trên hộp cơm đã được dọn dẹp của Đường Diệc Bộ.

Trong phòng không có bồn rửa bát, anh đoán thứ này sẽ được thu về xử lý thống nhất.

Tiếng kim loại va chạm có chút chói tai, Nguyễn Nhàn đặt hộp đồ ăn chỉnh tề xong liền cụp mắt xuống.

Chắc chắn là có kinh ngạc, nhưng bối rối thì chưa đến mức.

Khủng hoảng không có ý nghĩa không giải quyết được vấn đề gì.

Anh dùng sức điều chỉnh hô hấp, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn gỗ.

Đúng là mình quá thiếu thốn thông tin, nhưng nhìn từ một phương diện khác, anh lại có được ưu thế rất lớn.

Cơ thể khỏe mạnh, đại não vận chuyển bình thường.

Cũng không biết là phúc hay là họa, nhưng tạm thời có thể quy lại thành ưu thế về sức khôi phục.

Cho dù không thể không rời khỏi mọi người, anh cũng có thể sống sót được một mình.

Chỉ cần việc hợp tác với Đường Diệc Bộ không xảy ra vấn đề lớn, ít nhất trong khoảng thời gian ngắn anh có thể sống sót bình thường.

Trước mắt anh có được một thân phận giả hoàn mỹ, trừ khi một "Nguyễn Nhàn" khác đột nhiên xuất hiện và chỉ đạo bọn họ điều tra tư liệu về anh, còn đâu sẽ không ai biết anh là ai.

Anh có đầy đủ thời gian để điều tra.

Nguyễn Nhàn lết đến góc phòng để thiết bị hồi phục chức năng, đặt hộp kim loại gọi là sổ tay giới thiệu lên trên bàn đọc trước mặt.

Mấy cánh tay máy duỗi ra nắm chặt lấy cơ thể và chân anh, bắt đầu mô phỏng động tác tiến lên tiêu chuẩn.

Sổ tay bị Nguyễn Nhàn kéo đến phần đầu mục lục, từng đoạn video chiếu ra lần lượt theo trình tự.

Cùng lúc đó, anh cố gắng buông lỏng thân thể, phối hợp với máy móc học tập cân bằng và đi lại.

Nhưng kế hoạch hồi phục của anh vừa mới bắt đầu không bao lâu đã bị một việc nhỏ xen giữa.

Cánh cửa phát ra hai tiếng tích tích, một phần thông tin khách tới thăm hiện ra ở trước mặt anh.

Nguyễn Nhàn nhìn khuôn mặt mỉm cười của Đinh Trạch Bằng trên tư liệu, lắc đầu rồi lướt ngón tay qua chữ "đồng ý".

Cổ chân Đinh Trạch Bằng còn bọc thiết bị cố định, trên hai cái đùi có vỏ ngoài đỡ lấy khung xương.

Cậu ta còn có thể đứng thẳng bình thường, nhưng tốc độ đi lại đã chậm hơn không ít.

"Anh Nguyễn, tôi tới thăm anh đây!" Trên mặt cậu nhóc có một nụ cười thật to, "Ôi, anh đang hồi phục chức năng — không cần xuống không cần xuống, chúng ta cứ trò chuyện như vậy là được rồi.

Dừng lại lại phải bắt đầu lần nữa mệt lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!