*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ
Đường Diệc Bộ mở cánh cửa làm nóng hơi, lấy hai hộp cơm kim loại từ trong ra.
Hai cái hộp to bằng nhau, chỉ là trên một cái trong đó viết "dành riêng cho robot hình người".
Hắn lau tay rồi đặt hộp cơm lên trên bàn, động tác ưu nhã giống người phục vụ nhà hàng cao cấp.
"Bữa tối nóng hổi đây." Đường Diệc Bộ hô.
Lúc rời đi, "cửa sổ" trên trần phòng còn chiếu ra trời xanh và ánh nắng nhân tạo, bây giờ hình ảnh đã được đổi thành trời sao ánh trăng.
Đèn sáng trong phòng có độ sáng vừa vặn, thậm chí còn có vài cơn gió mát.
So với căn phòng chật hẹp dưới lòng đất, nơi này giống một căn phòng phổ thông ở vùng ngoại ô hơn.
Nguyễn Nhàn ngồi bên giường, a một tiếng đơn giản.
Một hộp kim loại to bằng hộp thuốc lá đang nằm trên đầu gối anh, một tia sáng chiếu ra từ trong hộp tạo thành màn hình chữ nhật rõ ràng trước mặt.
"Nếu anh không ăn, tôi có thể giúp anh ăn hết." Đường Diệc Bộ tri kỷ nhắc nhở: "Dù sao bây giờ tâm lý của anh đang nghiêng về phía loài người, những hình ảnh kia không thích hợp quan sát trước khi ăn cơm."
Lúc này Nguyễn Nhàn mới ngẩng đầu nhìn đối phương một cái.
Không đến nửa giờ trước.
Đối với câu nói của Quan Hải Minh, thật sự là trong chớp mắt đó anh đã hoảng hốt, nhưng cuối cùng phải cố gắng ép mình không được thất thố, mà chỉ trầm mặc gật gật đầu.
Cân nhắc đến "Nguyễn Lập Kiệt" đã mất đi một phần ký ức, bác sĩ Quan lấy thứ này từ trong ngọn núi đống rác máy móc nhỏ, nhét vào trong tay anh.
Quan Hải Minh gọi cái hộp kim loại này là "Sổ tay giới thiệu về khu tránh nạn Thụ Âm".
"Có một khoảng thời gian có rất nhiều người xin xóa bỏ ký ức.
Trong này có đầy đủ tư liệu, tin chắc có thể giải đáp tất cả nghi vấn của anh." Từng câu từng chữ của bác sĩ Quan đều lộ ra cảm xúc không muốn nói thêm, còn nhấn mạnh từ "tất cả" này.
Sau đó cuối cùng hắn ta đã thành công đuổi bọn họ đi.
Sau khi trở lại phòng, Nguyễn Nhàn liền cắm đầu nghiên cứu cái gọi là sổ tay giới thiệu này — Trên thực tế Đường Diệc Bộ nói không sai, tin tức về tận thế đã hoàn toàn khiến anh đánh mất tất cả khẩu vị.
Màn hình không hề lấp lóe, vô cùng rõ ràng.
Trên màn hình mọi người đang giãy giụa gào thét chạy trốn về phía trước, sau đó bị máy móc to bằng xe bus hai tầng sau lưng bắt được, nhét vào trong một rương kim loại to bằng quan tài.
Sau một trận rung lắc và những tiếng kêu la thảm thiết rợn người, rương kim loại mở ra lần nữa, nhưng chỉ có chút ít tro bụi tuôn ra từ bên trong.
Kế tiếp lại có một cái nữa.
Đầu tiên là người già và trẻ nhỏ hành động không đủ nhanh, sau đó là thanh niên nam nữ khỏe mạnh.
Trần xe đỗ ở ven đường bị xé mở, từng người trong xe bị kéo ra.
Cả người mẹ lẫn đứa trẻ đang ôm trong lòng cũng bị nhét vào rương kim loại hóa thành tro bụi, không hề có nửa phần từ bi.
Không chỉ là mặt đất mà bầu trời cũng đều bị máy móc hình hộp chiếm hết.
Lớp kính cách âm của những tòa nhà cao tầng bị đánh nát, đám người còn đeo thiết bị VR(*) hoặc mặc đồ ngủ bị máy móc bắt ra, nhét vào trong cái rương chật hẹp tượng trưng cho hủy diệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!