Chương 1: Thức Tỉnh

Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Hoàng hôn.

Ánh nắng đỏ như máu xuyên qua dây leo chiếu xuống miệng hố, có thể nhìn thấy rõ nền gạch men sứ vỡ nứt bên dưới.

Người đàn ông trung niên run rẩy thở hắt ra, nắm chặt một nửa cánh tay trái bị gãy.

Dòng máu đã nhuộm bộ đồ bẩn thỉu thành màu đen, đọng lại một vũng máu đỏ thẫm trên nền gạch.

Adrenalin(*) bài tiết ra nhiều cũng không thể để ông ta có sức đứng lên lần nữa.

Ông ta cố gắng ngẩng đầu nhìn qua mép hố.

(*) Adrenaline là một loại hormone có tác dụng dựa trên hoạt động của thần kinh giao cảm, sản xuất từ cơ thể những lúc con người có cảm giác sợ hãi, tức giận hay là hạnh phúc, thích thú...! Nó làm cho nhịp tim đập nhanh, thực hiện chức năng mở rộng con đường hô hấp, giúp hấp thụ nhiều lượng oxy hơn.

Đứng từ đây có thể nhìn thấy những dãy nhà cao tầng cách đó không xa.

Ở đó không có mái nhà hợp quy tắc như trong trí nhớ, chỉ có các khối hình học tung bay giữa không trung.

Bọn chúng vặn vẹo xoay tròn một cách quái dị, lại có mấy phần lạnh lẽo dưới ánh mặt trời ấm áp.

Ở đó đã sớm không còn là địa bàn của loài người.

Cả người bắt đầu rét run.

Người đàn ông ho khan hai tiếng, muốn tìm kiếm gel cầm máu trong túi đồ ở eo.

Đáng tiếc sờ tới sờ lui chỉ tìm được mấy bình năng lượng.

Ông ta v**t v* những cái bình lạnh lẽo kia, mất máu quá nhiều khiến tầm mắt bắt đầu mơ hồ, sự vật trước mắt nhòe đi thành một màu máu.

Cách đó không xa có tiếng vật nặng rơi xuống đất, tiếng v*t c*ng ma sát mặt đất càng ngày càng gần.

Sau một cuộc truy đuổi dài dằng dặc, cuối cùng vật kia vẫn đuổi kịp ông ta.

Người đàn ông siết chặt lấy quai hàm, lấy hết toàn bộ bình năng lượng ra đặt ở bên đùi, sau đó run rẩy lấy ra một viên cúc áo nổ từ trong ngực.

Bên cạnh viên đạn nổ còn có một cái hộp khẩn cấp.

Cái hộp to gần bằng lòng bàn tay và chỉ có một lớp mỏng manh.

Nó hơi giống hộp kẹo dẻo thời đại trước.

Mỗi một người thăm dò ở khu tránh nạn đều được phát cho một cái.

Nó khác với vũ khí tự chế và bình năng lượng, đây là di vật quý giá trước khi nền văn minh loài người hủy diệt — mùi vị ngon, giá trị năng lượng cực cao, có thể cung cấp đủ nước cho một người trưởng thành cố gắng chống đỡ được một tuần.

Nhưng mọi người muốn dùng nó như một bùa hộ thân hơn là đồ ăn.

Nơi này là rừng rậm, bọn họ luôn có thể kiếm được vài thứ để lấp bụng, không ai sẽ xa xỉ đến mức dùng một tài nguyên quý giá thế cả.

Cái hộp này có mang theo một ít vết máu của chủ nhân cũ của nó, bây giờ nó lại sắp trở thành "di vật" một lần nữa rồi.

Suy yếu khiến ý thức dần dần mông lung, chẳng biết tại sao đột nhiên ông ta rất muốn khóc.

Người đàn ông hít mũi một cái thật mạnh, không thèm nhìn mà ném thẳng cái hộp ra sau lưng, để mặc nó lăn xuống sâu trong phế tích.

Thứ đuổi theo ông ta đã đến gần, hô hấp hôi thối ẩm ướt phả vào mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!