Cảnh sát Trương thuộc đồn cảnh sát phố Sơn Nga, người phụ trách điều tra vụ mất tích, đã đến Phân cục Bắc Diệp, vẻ mặt căng thẳng đến nỗi nói cũng lắp bắp. Nữ sinh mất tích tên là Lưu Ôn Nhiên, 17 tuổi, học sinh lớp 13, khối 12 trường Trung học số 10. Khi nhận được tin báo của nhà trường, anh ta cứ nghĩ đây chỉ là một vụ học sinh bỏ nhà đi – hàng năm cứ đến năm lớp 9, lớp 12 lại có học sinh vì áp lực học tập quá lớn hoặc lý do khác mà bỏ nhà ra đi.
Sau khi đến trường tìm hiểu tình hình, anh ta cũng không phát hiện ra điểm gì bất thường, nào ngờ mẫu ADN vừa thu thập được lại trùng khớp với dữ liệu của Đội Hình sự phân cục Bắc Diệp, chẳng lẽ vụ việc anh ta đang xử lý lại là một vụ án hình sự?
Trần Tranh nói: "Đồng chí Trương, anh đừng vội, chúng tôi chỉ tìm thấy ADN của Lưu Ôn Nhiên trong một vụ án khác, hiện tại vẫn chưa rõ cô bé có liên quan hay không. Anh cứ từ từ nói."
Cảnh sát Trương liếc nhìn Khổng Binh, chính Khổng Binh là người đã gọi điện thoại, gần như gào thét vào điện thoại bảo anh ta lập tức đến Cục, ai ở đồn cảnh sát cũng ngại tiếp xúc với Đội Hình sự, anh ta cũng không ngoại lệ.
Trần Tranh quay đầu lại, "Đội trưởng Khổng."
Khổng Binh đang nhìn chằm chằm vào cảnh sát Trương với vẻ mặt dữ tợn, nghe thấy tiếng gọi liền cau mày nói: "Hả?"
Trần Tranh nói: "Hay là anh đi rót cốc nước đi? Còn nữa, đừng có đi tới đi lui mãi thế, tôi nhìn mà chóng mặt."
Khổng Binh tặc lưỡi, vừa rót nước vừa lầm bầm: "Cậu cũng biết chóng mặt à?"
Cảnh sát Trương thấy Khổng Binh bị đuổi đi, mà lại bị người đàn ông có vẻ ngoài ôn hòa trước mặt đuổi đi, liền nghĩ chắc Trần Tranh là lãnh đạo mới được điều đến, chuyên quản lý Khổng Binh, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, "Chuyện là thế này, nữ sinh này là học sinh nội trú, người đầu tiên phát hiện ra cô bé mất tích là giáo viên chủ nhiệm của em ấy …"
Lớp của Lưu Ôn Nhiên là lớp bình thường ở trường Trung học số 10, so với lớp chọn thì áp lực không lớn lắm. Ngoại hình của cô bé được coi là nổi bật ở trường, đặc biệt là mái tóc dài như thác nước, rất thu hút ánh nhìn.
Học sinh trung học mất tích, hướng điều tra thông thường không gì khác ngoài: Bị bạo lực học đường, yêu sớm, học hành sa sút, mâu thuẫn với bạn cùng phòng,…. Cảnh sát Trương điều tra theo những hướng này, phát hiện ra mặc dù Lưu Ôn Nhiên xinh đẹp, có rất nhiều người thầm mến, nhưng cô bé chưa từng yêu đương. Điều này đã được người bạn thân nhất của cô bé xác nhận. Vậy nên có thể loại trừ khả năng yêu sớm.
Cô bé cũng chưa từng bị bạo lực học đường, bầu không khí lớp 13 khá hòa đồng, giữa các nữ sinh có nhóm nhỏ, nhưng không có hành vi bài xích. Thành tích của Lưu Ôn Nhiên ở mức trung bình, hầu như tham gia tất cả các hoạt động tập thể, ai thiếu tiền, ai ốm đau, cô bé cũng chủ động giúp đỡ, vì vậy rất được mọi người yêu mến.
Khả năng học hành sa sút cũng có thể, kỳ thi giữa kỳ vừa kết thúc, thứ hạng của cô bé so với đầu năm học có tụt hạng. Nhưng chỉ tụt vài bậc, không đến mức khiến cô bé nghĩ quẩn chứ?
Giáo viên chủ nhiệm họ Trương, học kỳ này mới tiếp quản lớp 12, không hiểu rõ lắm về tình hình của Lưu Ôn Nhiên, chỉ nói cô bé luôn ngoan ngoãn, tính cách cũng rất hoạt bát, là kiểu người rất khó xảy ra mâu thuẫn với người khác, không hiểu sao cô bé lại mất tích.
Trần Tranh cầm bức ảnh của Lưu Ôn Nhiên lên, cô gái trong ảnh cười rạng rỡ, mái tóc dài phản chiếu ánh nắng rực rỡ. "Vừa nãy anh nói, ai thiếu tiền, Lưu Ôn Nhiên cũng đều sẽ giúp đỡ?"
Cảnh sát Trương gật đầu, "Hình như cô bé rất hào phóng, học sinh với nhau mượn tiền thường chỉ là số tiền nhỏ. Có vấn đề gì sao, thầy Trần?"
Trần Tranh nói: "Trong môi trường học sinh, liên quan đến tiền bạc, cho dù là số tiền nhỏ cũng có thể có vấn đề."
Cảnh sát Trương không hiểu lắm, nhưng vẫn nhanh chóng tiếp thu, "Vậy chúng tôi sẽ đi xác minh lại."
Khổng Binh quay lại, đặt cốc nước dùng một lần lên bàn, động tác hơi mạnh, nước b*n r* ngoài. Tâm trạng vừa mới bình tĩnh lại của cảnh sát Trương lại dậy sóng.
Trần Tranh đẩy cốc nước về phía anh ta, "Ngoài những điều này, còn thông tin gì nữa không?"
Cảnh sát Trương uống một ngụm nước để trấn tĩnh, "Bạn học của Lưu Ôn Nhiên nói rằng dạo này cô bé có chút khác thường."
Chưa đợi Trần Tranh lên tiếng, Khổng Binh đã nghiêm nghị hỏi: "Khác thường chỗ nào?"
Suýt chút nữa thì cảnh sát Trương bị sặc nước, vẻ mặt đau khổ nói: "Chẳng phải tôi còn chưa kịp tìm hiểu kỹ thì đã bị anh gọi đến đây rồi sao?"
"Anh…"
Trần Tranh ngăn Khổng Binh lại, "Vậy thì, đồng chí Trương, anh xem, có thể Lưu Ôn Nhiên có liên quan đến một vụ án mạng mà đội chúng tôi đang thụ lý, đội trưởng Khổng muốn tiếp nhận để điều tra, những gì bên anh chưa kịp điều tra, chúng tôi sẽ tiếp quản, nhưng cần sự phối hợp của các anh, được chứ?"
Cảnh sát Trương cầu còn không được, vội vàng nói: "Được được! Thầy Trần, tôi nghe theo thầy! Thầy nói điều tra thế nào, chúng tôi sẽ điều tra theo thế ấy!"
Cảnh sát Trương vừa đi, Khổng Binh liền quay sang Trần Tranh, mặt mày sa sầm, giọng điệu mỉa mai: "Còn "đội chúng tôi", chủ nhiệm Trần à, từ khi nào thì cậu từ cán bộ nghiên cứu thành người của đội chúng tôi vậy?"
Trần Tranh đã sớm nhận ra Khổng Binh là người dễ đối phó, liền lấy thẻ công tác tạm thời của Phân cục Bắc Diệp ra lắc lắc, "Đây chẳng phải là do đội trưởng Khổng đưa sao? Trả anh nhé?"
Khóe mắt Khổng Binh giật giật, lại nói: "Tôi chưa nói là muốn tiếp nhận vụ án này, cậu tự ý quyết định thay tôi à?"
"Ồ, cũng được." Trần Tranh thản nhiên gật đầu, đi ra cửa, bước chân càng lúc càng nhanh, sau đó trực tiếp chạy mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!