Chương 44: Thất Nhạc (04)

Ngọn lửa bùng lên từ quán mì Lão Doãn cuối cùng cũng được dập tắt vào lúc 12 giờ đêm. Do đám cháy lan quá nhanh và xảy ra nổ lớn, các cửa hàng xung quanh cũng bị hư hại ở nhiều mức độ khác nhau. Trần Tranh đứng trước dãy nhà chỉ còn trơ khung, đồng tử rung lên nhè nhẹ.

Nửa tiếng trước, anh nhận được điện thoại của Khổng Binh, báo cho anh biết quán mì Lão Doãn bị cháy. Lúc đó, anh không ngờ tình hình lại nghiêm trọng đến vậy. Hiện trường bị phong tỏa bởi một hàng xe cứu hỏa, học sinh đã được sơ tán đến nơi an toàn. Các chủ cửa hàng xung quanh nghe tin chạy đến, ai cũng khóc lóc thảm thiết.

Trần Tranh không thấy bóng dáng Doãn Cao Cường đâu, trong lòng chợt dâng lên dự cảm chẳng lành. Lực lượng cứu hỏa cho biết, bọn họ nhận được tin báo lúc 10 giờ, thời gian xảy ra vụ cháy vào khoảng 9 giờ 50 phút. Lúc đó, hầu hết các cửa hàng đều đã đóng cửa, Doãn Cao Cường thường đóng cửa lúc 9 giờ.

Vậy Doãn Cao Cường đâu?

Đúng lúc này, một thanh xà ngang của quán mì bất ngờ đổ sập xuống. Vài lính cứu hỏa từ trong đống đổ nát lao ra, ra hiệu gì đó về phía xe chỉ huy. Thấy vậy, Trần Tranh chạy tới nhưng bị một lính cứu hỏa chặn lại.

"Bên trong nguy hiểm, người dân hãy đứng ngoài chờ!"

Trần Tranh lấy thẻ công tác tạm thời mà phân cục Bắc Diệp cấp cho anh ra, "Tôi là cảnh sát hình sự, bên trong có người không?"

Lính cứu hỏa nhìn thẻ công tác, lắc đầu, "Dù là phân cục cũng không được vào. Các anh điều tra, chúng tôi chữa cháy, phải đợi chúng tôi đảm bảo an toàn mới được vào!"

Đã có lính cứu hỏa xông vào trong. Trần Tranh dõi mắt nhìn theo, lòng càng thêm nặng trĩu. Quả nhiên, không lâu sau, lính cứu hỏa khiêng ra một "thứ" được bọc kín mít. Trần Tranh chỉ cảm thấy đầu óc mình "oong" một tiếng.

"Thứ" đó đã không còn nhìn ra hình người, nhưng với kinh nghiệm hơn mười năm làm cảnh sát, Trần Tranh nhận ra ngay đó là thi thể.

Người chết là ai? Có phải là Doãn Cao Cường không?

Phía sau vang lên tiếng phanh xe máy, tiếp đến là tiếng bước chân quen thuộc. Trần Tranh không quay đầu lại. Lúc này, anh không ngừng suy nghĩ về một số vấn đề: Nếu là Doãn Cao Cường, vụ nổ này có liên quan đến những điểm nghi vấn còn sót lại của vụ án trước không? Có người đã bí mật đặt miếng lót ly vào quán, lần này là trực tiếp ra tay? Tại sao lại giết Doãn Cao Cường? Có liên quan gì đến việc Doãn Cạnh Lưu mất tích mười năm trước không?

Đầu óc anh lúc này giống như đống đổ nát sau vụ cháy, nóng rực, sôi trào. Manh mối rối ren nhưng chẳng có ích gì.

Trần Tranh siết chặt nắm tay, trong mắt bùng lên lửa giận.

"Phân cục cũng đã thông báo cho em rồi." Minh Hàn đến bên cạnh Trần Tranh, trên mặt không còn vẻ bất cần đời thường ngày, "Vụ nổ này chắc chắn không đơn giản."

Trần Tranh nói: "Tôi muốn đến nhà Doãn Cao Cường một chuyến."

Mười phút sau, hai người đứng trước cánh cửa sắt kiểu cũ. Gõ cửa nhiều lần nhưng không có ai ra mở. Trần Tranh đã có đáp án trong lòng. Minh Hàn đưa tay kéo Trần Tranh ra sau, lấy ra một chiếc kim mở khóa nhỏ. Loại cửa sắt kết hợp cửa gỗ kiểu cũ này trong mắt những người biết mở khóa chẳng khác nào như không có khóa, chỉ là, bình thường không ai đến khu nhà này để mở khóa mà thôi.

"Cạch" một tiếng, Minh Hàn đã mở được cửa sắt. Mười mấy giây sau, cánh cửa gỗ bên trong cũng mở theo. Trần Tranh lập tức vén rèm cửa, lẳng lặng quan sát trong bóng tối.

Ánh sáng yếu yếu của đèn đường hắt vào từ cửa sổ. Căn nhà yên tĩnh đến lạ thường, không một hơi thở của con người.

Minh Hàn bật đèn, mọi thứ trong nhà hiện ra rõ ràng. Dép lê của Doãn Cao Cường đặt bên cạnh cửa, hướng ra ngoài, chứng tỏ ông chưa từng quay về.

Lúc này, lực lượng cứu hỏa đã hoàn thành việc tìm kiếm, chỉ tìm thấy một thi thể không còn nguyên vẹn. Điểm phát nổ được xác định là ở khu vực bếp của quán mì Lão Doãn , rất có thể là do van bình gas bị hỏng. Hiện trường được bàn giao cho phân cục Bắc Diệp tiếp tục điều tra.

Điện thoại Trần Tranh vang lên. Khổng Binh gọi đến. Giữa tiếng ồn ào hỗn độn, Khổng Binh hét lên: "Tìm thấy một thi thể, danh tính chưa xác định, rất có thể là…."

Trần Tranh nói: "Là Doãn Cao Cường."

Khổng Binh im lặng vài giây, "Sao cậu biết?"

"Tôi và Minh Hàn đang ở nhà ông ấy." Trần Tranh liếc nhìn Minh Hàn đang thu thập mẫu vật sinh học, "Chúng tôi sẽ sớm mang mẫu so sánh về."

2 giờ sáng, ở trung tâm giám định pháp y phảng phất có mùi khét trong không khí. Trên bàn giải phẫu là thi thể còn chưa được ghép hoàn chỉnh – không thể nào ghép hoàn chỉnh được nữa, một phần mô đã bị thiêu rụi trong khoảnh khắc vụ nổ xảy ra.

Thi thể không nguyên vẹn nằm đó, gần như không thể hình dung ra chỉ vài giờ trước đó vẫn là một người sống sờ sờ, giống như những thanh gỗ bị cháy đen có mặt ở khắp nơi tại hiện trường.

Pháp y đã tiến hành lấy DNA của thi thể ngay lập tức, hiện đang so sánh với mẫu vật sinh học thu thập được từ nhà của Doãn Cao Cường. Trần Tranh canh chừng một bên, quan sát pháp y giải phẫu.

Trước khi trời sáng, các báo cáo lần lượt được đưa ra. Người chết quả thực là Doãn Cao Cường. Ngọn lửa đã "Thổi bay" những dấu vết có thể còn sót lại trên người ông. Điều duy nhất mà pháp y có thể xác định là, trước khi vụ nổ xảy ra, ông vẫn còn sống và đã uống rượu.

Vụ nổ không chỉ xóa sạch dấu vết trên người Doãn Cao Cường mà còn xóa sạch dấu vết tại hiện trường, không chỉ quán mì Lão Doãn, mà cả camera giám sát của cửa hàng bên cạnh cũng bị phá hủy, không thể biết được chuyện gì đã xảy ra vào thời điểm đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!