Chương 43: Thất Nhạc (03)

Minh Hàn cầm người đất sét nhỏ trở về, để khuôn mặt méo mó đó đối diện với mình, nhìn kỹ vài giây, cuối cùng cũng không nhịn được cười: "Hình như hơi xấu thật."

Trần Tranh hỏi: "Lấy đâu ra vậy?"

Minh Hàn nhướng mày, "Em làm."

Trần Tranh không tin, "Cậu làm?"

"Ừ, anh và Khổng Binh không đến tìm em, công việc ở trung tâm cũng nhàn." Minh Hàn dùng chân phải cào cào đất, "Người khác phải xúc phân cả ngày, em tay chân nhanh nhẹn, khả năng lĩnh ngộ cao, nửa ngày là làm xong."

Người ngồi bên cạnh nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ, liếc mắt nhìn với vẻ ghét bỏ, dời ghế nhựa ra xa một chút, lẩm bẩm: "Đến ăn uống gì mà cứ nói chuyện phân với chả phân."

Minh Hàn nghe vậy lại cười, Trần Tranh nói: "Vậy nên cậu rảnh rỗi sinh nông nổi, nặn cái thứ này?"

"Em lướt web thấy mấy món đồ thủ công nhỏ nhỏ này đang hot, nặn xong thì tặng bạn bè." Minh Hàn quay người đất sét lại, đối diện với Trần Tranh, "Em đang định nặn anh đấy, đợi khi nào em không làm ở trung tâm nữa thì tặng anh, coi như là quà chia tay."

Trần Tranh nhướng mày, "Quà chia tay… Cậu thấy cái này giống tôi à?"

Minh Hàn nhanh nhảu sửa lời, "Xấu thế này, chắc chắn là giống em rồi."

Trần Tranh bị cậu chọc cười, cầm lấy người đất sét, nhẹ nhàng búng lên trán nó, "Nói cũng phải, cái vẻ ngơ ngơ này đúng là giống cậu thật."

Chờ nửa tiếng, cuối cùng nhân viên phục vụ cũng gọi đến số của bọn họ, quán ăn hai tầng chật kín người, đủ thấy việc buôn bán đắt khách đến mức nào.

Trần Tranh hỏi: "Sao đột nhiên lại muốn mời tôi ăn cơm?"

"Ăn cơm thôi mà, cần gì nhiều lý do thế." Minh Hàn đưa thực đơn đã chọn xong cho Trần Tranh, "Em đã thêm món anh thích rồi đấy."

Trần Tranh liếc mắt nhìn, những món anh muốn ăn cơ bản đều đã được đánh dấu, bèn đưa lại.

"Khẩu vị của chúng ta giống nhau vậy sao?" Minh Hàn vui vẻ nói: "Vậy thì hay rồi."

Ánh đèn trong quán lẩu sáng trưng, Minh Hàn to lớn là thế, hai tay đặt trên bàn, mỉm cười nhìn sang, lại có mấy phần ngoan ngoãn.

……Nhưng ngoan ngoãn thường chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

Trần Tranh nhanh chóng xóa bỏ đánh giá "Ngoan ngoãn" ra khỏi đầu, "Hay là sao?"

"Hay là chúng ta ở chung." Minh Hàn nói: "Giải quyết vấn đề cơm ăn ba bữa."

Trần Tranh bật cười, "Cậu làm ở trung tâm huấn luyện chó nghiệp vụ, tôi làm ở viện nghiên cứu, đều có căn tin, chúng ta ở chung kiểu gì?"

"Sẽ có lúc không ăn ở căn tin mà." Minh Hàn chậm rãi nói: "Giống như lần này, anh ở viện nghiên cứu, em ở trung tâm, chẳng phải chúng ta vẫn gặp nhau ở phân cục Bắc Diệp sao? Ý em là, như buổi tối tan làm, hoặc cuối tuần gì đó, cùng nhau tìm chỗ ăn cơm. Một mình gọi món cũng bất tiện."

Trần Tranh uống một ngụm trà quán ăn đưa lên, anh đến thành phố Trúc Tuyền lâu như vậy, vẫn luôn độc lai độc vãng, giờ lại bị một người đột nhiên xuất hiện dây dưa, không chỉ hôm nay hẹn anh ăn tối, mà còn muốn đặt lịch cả cuối tuần của anh. Anh muốn từ chối, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Minh Hàn, lời từ chối lại không nói ra được.

"Để sau rồi hẵng nói đi."

Minh Hàn vỗ tay, "Vậy coi như quyết định thế đi."

Một bữa lẩu cháo ăn gần hai tiếng đồng hồ, khi tính tiền rời đi thì trời đã tối hẳn. Quán này cách khu chung cư Phong Thư không xa, vừa đi bộ vừa tán gẫu là có thể về đến nhà. Nhưng Trần Tranh nghĩ đến việc phải đưa Minh Hàn về căn cứ huấn luyện chó nghiệp vụ, nơi đó xa xôi, đi đi về về cũng mất kha khá thời gian, nên giục Minh Hàn lên xe.

"Không cần vội, ăn no quá, em muốn đi bộ một lát." Minh Hàn lại nói.

Trần Tranh nhìn đồng hồ, đúng là không còn sớm nữa.

Minh Hàn nói: "Em tự bắt tàu điện ngầm về."

Thành phố Trúc Tuyền chỉ có hai tuyến tàu điện ngầm, trong đó có một tuyến có trạm đầu nằm gần trung tâm huấn luyện chó nghiệp vụ, hình như 11 giờ là hết chuyến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!