"Cô nói chuyện kiểu gì vậy?" Bà Ngô vừa mang giỏ đồ đan mới từ trong nhà ra đã nghe thấy câu nói đó, vội vàng che chắn cho Ngô Liên San phía sau. Ngô Liên San khi đó còn là học sinh cấp 2, rõ ràng là bị dọa sợ, bám chặt lấy áo bà run rẩy.
Tiểu Hà thấy người lớn tới, liền thu lại vẻ mặt giáo huấn con nít, không nói gì thêm, rảo bước rời đi. Bà Ngô quay lại ôm lấy Ngô Liên San, lo lắng hỏi: "Cô ta còn làm gì cháu nữa không?" Ngô Liên San lắc đầu ngây dại, một lúc sau dường như mới hoàn hồn, đôi mắt ngấn lệ, "Bà ơi, học giỏi thật sự không có ích gì sao? Đi học đại học thật sự không cần thiết sao?"
"Nghe cô ta nói bậy bạ!" Bà Ngô vừa tức giận vừa lo lắng, "Chắc chắn là nó học hành chẳng ra gì, nhìn thấy San San nhà mình giỏi giang nên ghen tị đấy! Loại người này chúng ta không thèm chấp! San San ngoan, đừng giận nữa nhé!"
Ngô Liên San lau nước mắt, nói hơi mệt, muốn về nhà nghỉ ngơi. Bà Ngô nhờ người bán hàng bên cạnh trông coi giúp một lát, rồi đưa Ngô Liên San về nhà.
Sau đó, mặc dù Ngô Liên San không nhắc lại chuyện bị bắt nạt ở chỗ bán hàng, nhưng bà Ngô nhận ra cháu gái có vẻ chán nản. Cô bé vẫn giúp bà trông coi quầy hàng, có khách đến mua đồ cũng niềm nở giới thiệu, nhưng không bao giờ mang bài tập ra làm nữa, lúc không có khách thì lặng lẽ nhìn dòng người qua lại, không biết đang suy nghĩ điều gì. Cũng trong khoảng thời gian này, cô bé ngỏ ý muốn học đan lát.
Bà Ngô biết cháu gái bị ảnh hưởng bởi câu nói của Tiểu Hà, không muốn dạy, bảo cô bé tập trung vào việc học là chính. Thế là cô bé tự mình học theo người khác, bà hỏi thì cô bé nói đã làm xong bài tập từ lâu rồi.
Bà Ngô cũng hết cách, đành phải dạy cho cô bé những cách đan đơn giản. Về khoản đan lát, Ngô Liên San thực sự không có năng khiếu, sau này bà Ngô cũng dần không để tâm nữa, cháu gái còn nhỏ, muốn làm gì thì cứ để con bé làm.
Còn về phần Tiểu Hà, trước kia bà Ngô rất có thiện cảm với người phụ nữ cao ráo xinh đẹp này, giờ đây chỉ còn lại sự chán ghét, mỗi lần nhìn thấy Tiểu Hà đi qua phố Ba Tiêu, bà lại hận không thể tiến lên nói cho cô ta vài câu. Nhưng Tiểu Hà không gây chuyện nữa, bà cũng chẳng có lý do gì để trút giận. Bà Ngô cũng không nhớ rõ Tiểu Hà chuyển đi từ lúc nào.
"Hóa ra cô ta chính là nạn nhân." Bà Ngô có chút ngẩn ngơ, một lúc sau thì lắc đầu, "Tính cách của cô ta, đúng là dễ gây thù chuốc oán."
Vụ án Triệu Thủy Hà có thể coi là vụ án chấn động ở thành phố Nhã Phúc vào nửa đầu năm nay, đã nhắc tới đây rồi, Minh Hàn liền hỏi bà Ngô biết gì về vụ án này. Bà Ngô ngập ngừng kể lại, đại khái là Triệu Thủy Hà là một nữ cường nhân, bị nam thanh niên trong công ty sát hại, những điều này đều là thông tin được báo chí công khai, lúc kể lại sắc mặt bà Ngô không có gì bất thường.
Minh Hàn lại hỏi: "Lần trước Ngô Liên San về, tính ra thời gian, đúng lúc Triệu Thủy Hà bị hại, hai bà cháu có từng nhắc tới vụ án này không?"
Có lẽ vì hung thủ vụ án Triệu Thủy Hà đã bị bắt, bà Ngô hoàn toàn không liên tưởng vấn đề này đến việc Ngô Liên San có hiềm nghi, thản nhiên nói: "Không có, cháu gái tôi ở nhà không được mấy ngày, lúc đó tôi cũng không đi bán hàng. Hình như là sau khi bọn nó về rồi tôi mới nghe nói có người chết."
Minh Hàn nói: "Vậy những năm qua, hai bà cháu có nhắc đến Tiểu Hà không?"
Bà Ngô vẫn lắc đầu, "Nếu không phải cậu hỏi, tôi đã sớm quên người này rồi. San San chắc cũng không nhớ đâu."
Minh Hàn vừa xuống lầu, Trần Tranh đã gọi điện thoại tới. Minh Hàn bắt máy, cười nói: "Anh cài đặt camera theo dõi trong điện thoại em à?"
Trần Tranh: "Hửm?"
Minh Hàn: "Không thì sao anh biết em vừa từ nhà họ Ngô ra?"
"…" Trần Tranh hỏi: "Lại đến nhà họ Ngô à?"
Minh Hàn nói: "Người anh em tốt trong viện nghiên cứu của anh phát hiện manh mối quan trọng, em sao có thể không đến xác minh chứ?"
Minh Hàn vừa đi vừa nói về tiến độ điều tra bên này, lúc này người trên phố Ba Tiêu ngày càng đông, tiếng ồn ào náo nhiệt vang lên không ngừng, cậu không thể không tăng cao âm lượng, mãi đến khi lên xe, đóng cửa xe lại, thế giới mới thực sự yên tĩnh trở lại. Giọng nói của Trần Tranh trở nên rõ ràng lạ thường, cứ như người đang ngồi ở ghế phụ đợi cậu vậy, "Vậy cậu cho rằng Ngô Liên San vì chuyện cách đây tám năm mà thù hận Triệu Thủy Hà, mục đích thực sự cô ta quay lại Nhã Phúc vào tháng 4 năm nay là để giết Triệu Thủy Hà?"
Minh Hàn liếc nhìn ghế phụ, cười thầm, sau đó thu hồi tầm mắt, "Cô ta đưa Vu Dã về ra mắt gia đình chỉ là cái cớ, như vậy, động cơ thực sự phía sau cái cớ đó chẳng phải đã rõ ràng rồi sao? Ngô Liên San và Triệu Thủy Hà có mâu thuẫn, hơn nữa anh có thấy bản thân mâu thuẫn này có điểm tương đồng với tính cách mà Triệu Thủy Hà thể hiện sau này hay không?"
Trần Tranh im lặng một lúc, "Ừm. Nếu như những gì Văn Tân nói là sự thật, vậy thì Triệu Thủy Hà là kiểu người thù địch với những phụ nữ trẻ tuổi, có tiềm năng, cô ấy rất rõ bản thân đã phải cố gắng thế nào mới có được vị trí ngày hôm nay, cho nên luôn đề phòng những người phụ nữ khác thay thế mình. Hơn nữa cô ấy rất thông minh, biết cách lợi dụng việc "Giúp đỡ phụ nữ" để đánh bóng tên tuổi.
Nhìn lại cô ấy của tám năm trước từ góc độ hiện tại, cô ấy của tám năm trước còn rất non nớt, đến mức có thể buông lời cay độc như vậy với một cô bé."
Minh Hàn nói: "Em thử đặt mình vào hoàn cảnh đó, Ngô Liên San ở độ tuổi đó bị đả kích, không ngoài ba khả năng, một là tự ti, nhụt chí, hai là ghi hận trong lòng, thời gian không những không xóa nhòa hận thù, ngược lại vì một nguyên nhân nào đó mà càng thêm mãnh liệt. Cuối cùng là khả năng phổ biến nhất, buồn bã một thời gian rồi quên đi."
Trần Tranh nói: "Phần lớn mọi người đều là kiểu cuối cùng."
"Nhưng hai kiểu trước cũng không thể loại trừ." Minh Hàn nói: "Đặc biệt là khi chúng ta đang điều tra vụ án lại phát hiện ra chuyện cũ này, khiến em không thể không liên hệ Ngô Liên San với vụ án của Triệu Thủy Hà được."
Trần Tranh trầm ngâm nói: "Nhưng vì một chuyện đã qua tám năm mà giết người, có vẻ hơi gượng ép. Trừ khi…"
Minh Hàn nói: "Trừ khi có nguyên nhân khác. Anh, thật ra chúng ta đang đi chung một hướng, chẳng phải em đã nói rồi sao, sau này xuất hiện một nguyên nhân nào đó khiến Ngô Liên San ra tay."
"Nguyên nhân này có liên quan đến sự xuất hiện của Vu Dã." Giọng Trần Tranh rất nhỏ, giống như đang tự nói với chính mình.
Minh Hàn không nghe rõ, "Vu Dã cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!