Vệ Ưu Thái đã bị khống chế. Trên đường từ thị trấn Hoàng Quần trở về thành phố Trúc Tuyền, Trần Tranh gọi video cho Minh Hàn.
"Anh khiến em bất ngờ thật đấy, đội trưởng Trần." Minh Hàn hiếm khi không cà lơ phất phơ gọi anh là "anh trai". Cách gọi "Đội trưởng Trần" này khiến Trần Tranh hơi sững người. Nó khác với vẻ châm chọc mỉa mai lúc đầu của Khổng Binh, cũng khác với lời khen xã giao của những người khác, mà là một kiểu xưng hô bình thường mà anh từng cho là bình thường, nhưng bây giờ lại có chút xa lạ.
Giống như khi anh còn ở Lạc Thành, anh em của anh đều gọi anh như vậy.
"Yêu cầu phát sóng trực tiếp của Vệ Ưu Thái quá kỳ quặc, không ai biết hắn ta sẽ nói gì trước mặt vô số cư dân mạng." Minh Hàn đột nhiên mỉm cười, "Thế mà anh lại đồng ý, suýt chút nữa thì Khổng Binh bị anh làm tức chết."
"Vì Khổng Binh cuối cùng đã đồng ý, điều đó có nghĩa là anh ta đã chuẩn bị đầy đủ để ứng phó. Quyền chủ động phát sóng trực tiếp nằm trong tay chúng ta, có thể cắt đứt ngay lập tức khi cần thiết." Đường núi gập ghềnh, tay phải Trần Tranh nắm lấy tay vịn trên nóc xe, tay trái cầm điện thoại, hình ảnh liên tục rung lắc, "Hơn nữa, những gì hắn ta có thể nói, trong lòng tôi đều… chúng ta đều rõ."
Minh Hàn giả vờ ngu ngốc, "Cái gì? Em không rõ, em chỉ được lệnh ở tầng dưới của sân thượng, có tình huống gì thì lập tức trèo lên."
Sân thượng mà Vệ Ưu Thái đang đứng ở cách mặt đất 33 tầng, không phải lính đặc nhiệm nào cũng có thể leo lên bằng tay không. Khi Khổng Binh đang đau đầu, Minh Hàn đã thay bộ cảnh phục của đội đặc nhiệm, chỉ vào mình, "Chẳng phải ở đây có một người sao?"
Trần Tranh thở dài, "Cậu cũng sớm đoán được động cơ của Vệ Ưu Thái không đơn giản, nếu không đã không để Lưu Phẩm Siêu đi theo dõi hắn ta. Tóm lại, buổi phát sóng trực tiếp lần này không có gì bất thường, Vệ Ưu Thái muốn lợi dụng dư luận để gây áp lực lên cơ quan tư pháp, nhưng công chúng đã nhìn thấy bộ mặt thật hèn hạ của hắn ta rồi."
Minh Hàn nghiêm mặt nói: "Nhưng mà, chúng ta vẫn chưa tìm được bằng chứng cho việc hắn ta giết Phùng Phong vì hận thù với Phùng Phong."
"Không sao cả." Trần Tranh nói: "Hắn ta đã thừa nhận hành vi giết hại Phùng Phong. Hắn ta chẳng qua là muốn lợi dụng Hách Nhạc để lấy lòng thương hại, chúng ta đã trực tiếp vạch trần điểm này, hắn ta dù có giãy giụa thế nào cũng không thể lợi dụng nạn nhân Hách Nhạc được nữa. Hơn nữa, chúng ta có rất nhiều thời gian, điều tra và thẩm vấn song song, sớm muộn gì cũng sẽ có được chứng cứ."
Minh Hàn nhìn Trần Tranh qua màn hình, im lặng một lúc. Trần Tranh tưởng tín hiệu không tốt, định cúp máy thì Minh Hàn đột nhiên nói: "Thật ra vụ án này, động cơ của Vệ Ưu Thái không còn quá quan trọng. Thực phẩm chức năng mà hắn ta đưa cho Tịch Tiểu Dũng rất có thể sẽ có vấn đề, vậy thì hắn ta đã liên quan đến hai vụ giết người rồi, gần như không thể xin giảm nhẹ hình phạt từ góc độ động cơ được."
Trần Tranh nhìn ra ngoài cửa sổ, "Nhưng tôi không muốn một người vốn dĩ đã chết oan ức lại bị lôi ra lợi dụng sau mười năm. Trả thù cho Hách Nhạc? Nói nghe thật chính nghĩa, về sau không chừng còn có người học theo kiểu "Hành vi anh hùng" này."
Minh Hàn vẫn luôn nhìn Trần Tranh, mãi một lúc lâu sau mới nói: "…"
Tín hiệu bị lag, Trần Tranh hỏi: "Cái gì?"
Minh Hàn lắc đầu, không nói tiếp câu vừa rồi, "Chờ anh về rồi nói."
Cuộc gọi bị ngắt, Trần Tranh vẫn đang nghĩ xem Minh Hàn muốn nói gì. Anh biết đọc khẩu ngữ một chút, nếu chỉ là không nghe thấy tiếng, rất có thể anh sẽ nhìn ra Minh Hàn đang nói gì. Nhưng mà, hình ảnh không hề nhúc nhích, anh chỉ thấy Minh Hàn há miệng, chữ cái đầu tiên nói ra hình như là "Anh".
"Anh"? Anh cái gì?
"Cảnh sát Trần." Kha Thư Nhi nhỏ giọng nói. Kể từ khi xác định được Vệ Ưu Thái chính là hung thủ, lại tận mắt chứng kiến Trần Tranh đấu trí với Vệ Ưu Thái qua mạng, Kha Thư Nhi không còn điên cuồng như trước nữa.
Trần Tranh hoàn hồn, "Chuyện mười năm trước trên núi Học Bộ, sau khi quay về, cô cũng cần phải tiếp nhận điều tra."
Kha Thư Nhi nói: "Tôi biết, cái chết của Hách Nhạc, tôi cũng có trách nhiệm. Tôi là đồng phạm của Phùng Phong, phạt bao nhiêu năm tôi cũng nhận."
Trần Tranh nhìn cô một lúc, "Thật ra cô cũng gián tiếp giúp tôi không ít việc."
Kha Thư Nhi sửng sốt, "Cái gì?"
"Nếu không có cô, tôi sẽ không nhanh chóng phán đoán ra động cơ thực sự của Vệ Ưu Thái như vậy." Trần Tranh nói: "Chúng tôi vẫn sẽ điều tra chi tiết về mối quan hệ của Vệ Ưu Thái và Phùng Phong trong những tháng này, tìm ra điểm thực sự thúc đẩy hắn ta giết người. Nếu cô nhớ ra điều gì, hãy báo cho tôi bất cứ lúc nào."
Trong xe yên lặng một lúc, Kha Thư Nhi đột nhiên nói: "Có lần Phùng Phong đã nói với tôi rằng, cho đến bây giờ Vệ Ưu Thái vẫn giống như một con chó, bảo gì làm nấy. Phùng Phong, kỳ thực rất sĩ diện, không phải là thích khoe khoang tiền bạc lắm, nhưng mà lại thích sai khiến, mắng mỏ bạn học trước mặt nhiều người."
Kha Thư Nhi nói ra mấy cái tên, những người này cô ta chưa từng gặp mặt, là do Phùng Phong nói bâng quơ khi hẹn hò với cô, hình như là những người mà Phùng Phong kết giao trong công việc.
"Bọn họ, có thể bọn họ quen biết Vệ Ưu Thái, tôi không chắc."
Trần Tranh ghi nhớ, "Tôi sẽ xác minh."
Xe sắp đến thành phố Trúc Tuyền, Kha Thư Nhi hỏi: "Vậy "Tằng Yến" rốt cuộc là do ai giết?"
Trần Tranh nói: "Cô đang nói đến Tằng Yến nào?"
Kha Thư Nhi nắm lấy vạt áo, "Là người phía sau. Nếu cô ta không chết, các người cũng sẽ không điều tra ra Vệ Ưu Thái."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!