Chương 27: Mê Sơn (27)

"Tôi cũng không thể hiểu được!" Hai mắt Vệ Ưu Thái đỏ ngầu, cả người run rẩy không ngừng, "Tôi không hiểu tại sao năm đó mình lại yếu đuối như vậy, tại sao không thể đưa tay ra giúp đỡ cậu ấy! Tôi có thể giúp cậu ấy mà! Phùng Phong có tiền, chẳng lẽ tôi không có sao? Tôi có thể giúp cậu ấy…"

Vệ Ưu Thái quỳ rạp xuống đất, hai tay đập mạnh xuống sàn, đầu đập vào thành giường, "Tôi coi thường cậu ấy, cho rằng cậu ấy yếu đuối, kỳ thực người yếu đuối nhất chính là tôi! Tôi sợ hãi việc nhận lại cậu ấy, sợ bị chế giễu, bị cô lập, bọn họ sẽ nói – mày mà cũng có loại bạn bè như thế này à! Phùng Phong chắc chắn sẽ đá tôi ra khỏi nhóm, tôi… tôi khi đó cảm thấy làm côn đồ, đánh nhau, khiến mọi người nghe lời mình rất oai phong, rất có cảm giác thành tựu, nếu tôi bị cô lập, tôi sống sao đây?"

Những lời này hiện tại nghe thật nực cười, ngay cả bản thân Vệ Ưu Thái cũng cười nhạt, "Chúng tôi chôn Hách Nhạc, tôi căn bản không biết mình đang làm gì. Phùng Phong bảo tôi làm gì, tôi liền làm cái đó. Hắn ta nói chuyện này là ngoài ý muốn, không ai muốn Hách Nhạc chết, sau này chúng tôi đừng liên lạc nữa, Hách Nhạc không có người thân cũng không có bạn bè, sẽ không có ai báo cảnh sát, chúng tôi an toàn.

Khi hắn ta nói chúng tôi đừng liên lạc nữa, anh biết không, tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm, cuối cùng tôi cũng thoát khỏi thân phận côn đồ, tôi được tự do rồi!"

Vệ Ưu Thái bắt đầu ho khan, lấy đầu đập xuống sàn nhà, "Tôi không còn qua lại với đám côn đồ nữa, mẹ tôi, bọn họ rất vui mừng, lập tức tìm cho tôi một công việc, tôi bỗng chốc trở thành một con người khác hẳn trước kia, Phùng Phong, Kha Thư Nhi bọn họ cũng bắt đầu cuộc sống mới. Tôi không dám nhớ lại chuyện ngày hôm đó, không dám nghĩ đến Hách Nhạc, nhiều năm như vậy, sự nghiệp của tôi dường như rất thành công, nhưng cậu ấy chưa bao giờ thôi dày vò tôi!"

Trần Tranh nói: "Cậu ấy là người chết, làm sao dày vò anh?"

"Tôi luôn mơ thấy cậu ấy! Chỉ cần lơ là một chút là tôi sẽ nghĩ đến khoảnh khắc cậu ấy rơi xuống!" Vệ Ưu Thái gào thét, "Cậu ấy toàn thân là máu, đầu bê bết máu, cổ cũng bị lệch, hỏi tôi tại sao không cứu cậu ấy? Hỏi tôi trên người có còn mùi tanh của cá không? Hỏi tôi tại sao không báo thù cho cậu ấy! Tôi chịu không nổi, tôi chịu không nổi nữa!"

Trần Tranh nói: "Vậy là Hách Nhạc xúi giục anh giết người sao?"

Như nghe ra sự châm chọc trong giọng nói của Trần Tranh, Vệ Ưu Thái khựng lại, thẳng người dậy, há hốc mồm nửa ngày, che mặt lắc đầu, "Không, không phải."

"Vậy là gì?"

"Là Phùng Phong, hắn ta đã quên tội ác mà mình đã gây ra!"

Hách Nhạc đã chết mười năm, những kẻ năm xưa nhìn thấy thi thể mà luống cuống tay chân giờ đây đã trở thành những kẻ lọc lõi nơi công sở, lời hẹn ước không gặp lại giống như ổ khóa sắt hoen gỉ, trang sách mục nát, chỉ cần chạm nhẹ, sẽ tan thành mây khói.

Hai năm gần đây, thỉnh thoảng Vệ Ưu Thái và Phùng Phong có gặp mặt, cũng nghe Phùng Phong nhắc đến Kha Thư Nhi – hai người này tuổi tác đã cao, vậy mà lại chơi trò bí mật yêu đương, khi đó Phùng Phong có bạn gái, Kha Thư Nhi cũng đang hẹn hò với một người đàn ông làm việc trong ngân hàng, hai người họ chơi trò chơi mạo hiểm.

Không ai nhắc đến Hách Nhạc nữa, cũng không nhắc đến lý do bọn họ đường ai nấy đi, cứ như thể năm đó bọn họ chưa từng đến núi Học Bộ, trên đời này căn bản không có người tên Hách Nhạc.

Vì công việc nhiếp ảnh, Phùng Phong thường xuyên đi đây đi đó, mối quan hệ rộng rãi, thi thoảng lại giới thiệu khách hàng cho Vệ Ưu Thái, Vệ Ưu Thái rất khách sáo với hắn ta, dần dần, hắn ta lại vênh váo ra mặt trước mặt Vệ Ưu Thái.

Vệ Ưu Thái ngược lại không ngại nịnh nọt hắn ta, nhưng mỗi lần nhìn thấy hắn ta, nhất định sẽ nghĩ đến Hách Nhạc. Cuối cùng có một lần, Vệ Ưu Thái mượn rượu nói: "Chúng ta ít gặp nhau thì hơn, chuyện đó… tôi vẫn còn áy náy trong lòng."

Phùng Phong ngơ ngác nhìn hắn ta, "Chuyện gì?"

Hắn ta như bị sét đánh, chuyện của Hách Nhạc là bí mật mà tất cả bọn họ phải chôn giấu trong lòng mãi mãi, sao Phùng Phong có thể dùng giọng điệu nhẹ nhàng như vậy hỏi hắn ta là chuyện gì?

Hắn ta bồn chồn khó chịu, cảm giác tức giận như có hàng vạn con kiến ​​bò trên người.

"Sao vậy? Nhìn tôi như kẻ thù vậy." Phùng Phong thản nhiên hỏi.

Hắn ta nói: "Chuyện của Hách Nhạc, cậu quên rồi sao?"

Phùng Phong đặt ly rượu xuống, có vẻ như đã nhớ ra, hở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lại nói tiếp: "Xương cốt có lẽ đã hóa thành tro bụi rồi, vậy mà vẫn có thể dọa cậu sợ thành ra thế này. Cậu đó, nhiều năm như vậy rồi, sao lá gan càng lúc càng nhỏ vậy?"

"Cậu, cậu có ý gì?" Hắn ta cố gắng kìm nén cơn giận.

Phùng Phong nhún vai, "Đã qua lâu rồi, chúng ta đều an toàn, cậu còn nghĩ nhiều như vậy làm gì? Hách Nhạc… hình như là cái tên này nhỉ? Nghe đây, chúng ta tận mắt nhìn thấy cậu ta ngã chết, tự tay chôn cậu ta, ai bảo cậu ta hèn nhát như vậy? Biết đâu cậu ta đã bị thú hoang đào lên ăn thịt rồi, chúng ta vô tội, đừng để một người chết ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của cậu."

Tai hắn ta ù đi, Phùng Phong còn nói gì nữa, nhưng hắn ta đã không còn nghe rõ.

Sau đó, gần như mỗi ngày hắn ta đều mơ thấy Hách Nhạc, Hách Nhạc đang khóc, thịt trên người bị thú hoang xé từng mảng. Trong mơ, hắn ta chạy trốn, Hách Nhạc lại như hình với bóng, giọng nói nhẹ bẫng, nhưng lại trói buộc hắn ta như xiềng xích –

"Các người đã quên tôi chết như thế nào sao? Sao các người có thể quên như vậy?"

Hắn ta hét lớn: "Tôi không quên! Người quên là Phùng Phong!"

Hách Nhạc chảy huyết lệ, ánh mắt trống rỗng nhìn hắn ta: "Vậy cậu đi báo thù cho tôi đi."

Hắn ta như chỉ nghe thấy câu nói này, hắn ta đi xem bói, thầy bói nói, điều hắn ta nghe thấy kỳ thực là tiếng lòng của chính mình, nếu không nghe theo bản tâm, cả đời này sẽ không được yên ổn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!