Tối nay, Trần Tranh muốn làm một việc. Việc này anh đã ấp ủ từ lâu. Tối qua, anh lén lút dọn dẹp đồ đạc trong thư phòng cũng là để chuẩn bị cho tối nay. Bên bờ hồ, màn đêm tĩnh lặng, xa lánh khói bụi thành phố, vài con đom đóm lập lòe bay lượn trong đám cỏ ven hồ. Ánh sáng lập lánh ấy phản chiếu trong đáy mắt Trần Tranh.
Đã đến lúc rồi! Trần Tranh thầm nghĩ, anh định đứng dậy quay vào lều thì Minh Hàn bên cạnh lại không thoải mái nhúc nhích.
"Sao thế?" Trần Tranh hỏi.
"Hình như em bị côn trùng cắn." Minh Hàn vừa gãi chân vừa nói, bỗng nhiên cậu lại cảm thấy ngứa ở tay, ngứa ở lưng, toàn thân chỗ nào cũng ngứa.
Trần Tranh tiến lại gần, "Để anh xem nào."
Minh Hàn duỗi cái chân đầy vết cào đỏ cho Trần Tranh xem, "Đây này, đây này, còn cả chỗ này nữa, ngứa chết em mất!"
Trên chân Minh Hàn chi chít những nốt đỏ, nhìn là biết ngứa ngáy khó chịu. Trần Tranh thở dài: "Không phải côn trùng độc đâu, là muỗi đấy."
Minh Hàn bĩu môi: "Vậy cũng là muỗi độc mà. Anh ơi, ngứa chết em rồi!"
Nhìn dáng vẻ đáng thương của Minh Hàn, Trần Tranh vừa đau lòng vừa buồn cười, anh vỗ vỗ đầu cậu: "Chim nhỏ nhà chúng ta được yêu thích quá, ngay cả muỗi cũng chỉ thích em."
Minh Hàn kêu lên: "Ai thèm chứ!"
Trần Tranh đứng dậy, đưa tay về phía Minh Hàn: "Đi, anh bôi thuốc cho em."
Minh Hàn nắm lấy tay Trần Tranh, suýt chút nữa thì Trần Tranh bị cậu kéo ngã. Cậu vội vàng thanh minh: "Là lỗi của lũ muỗi, cắn chân em tê dại hết cả, không dùng sức được!"
Trần Tranh làm động tác bế công chúa: "Chân tê à? Có muốn anh bế không?"
Minh Hàn xấu hổ vùi mặt vào vai anh.
Trong lều bật đèn pin, ánh sáng chói mắt, những nốt muỗi đốt trên chân Minh Hàn càng thêm rõ ràng.
"Thôi xong, phải cưa chân rồi." Minh Hàn vừa gãi vừa nói.
"Thế này đã phải cưa chân rồi à?" Trần Tranh lấy từ trong túi ra một hộp thuốc mỡ, mở nắp ra, mùi thảo mộc lập tức lan tỏa khắp lều.
Minh Hàn ngửi ngửi: "Mùi này quen quen."
Trần Tranh đưa hộp thuốc cho cậu xem: "Lý Đông Trì cho đấy."
Muỗi ở nước M rất nhiều, lúc đó, khi cảnh sát hai nước cùng nhau vượt qua khu rừng rậm ở miền Trung, Lý Đông Trì đã đưa cho Trần Tranh một ít thuốc mỡ. Lúc đó, Trần Tranh không tin tưởng Lý Đông Trì nên đương nhiên không dùng đến. Sau này, khi chiến dịch kết thúc, hai bên không còn nghi ngờ lẫn nhau nữa, Lý Đông Trì biết được Trần Tranh tưởng thuốc mỡ của mình có vấn đề, tức đến mức xù lông, thề rằng loại thuốc mỡ này an toàn, vô hại, chuyên trị côn trùng đáng ghét.
Trần Tranh đã dùng thử, quả nhiên rất hiệu quả.
"Nào, d*ng ch*n ra." Trần Tranh nói.
Minh Hàn: "…"
Trần Tranh đã bôi thuốc lên tay, thấy Minh Hàn không nhúc nhích, anh ngẩng đầu lên khó hiểu.
Minh Hàn: "Anh, anh bảo em dạng, dạng ra á?"
Trần Tranh lập tức hiểu ra cậu đang ngại ngùng chuyện gì, anh dùng hai tay giữ lấy chân cậu, kéo sang hai bên.
Minh Hàn kêu lên: "Á!"
Trần Tranh không nói hai lời, bôi thuốc mỡ lên đùi cậu: "Á cái đầu em."
Thuốc mỡ mát lạnh được bôi lên nốt muỗi đốt, cơn ngứa khó chịu dường như tan biến ngay lập tức, ngay cả vùng da xung quanh cũng mát lạnh theo.
Nhưng nhiệt độ trên mặt Minh Hàn lại không ngừng tăng cao.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!