Mặc dù tầm nhìn vẫn bị cành lá che khuất, nhưng đã rõ ràng hơn so với khi ở trên xe. Minh Hàn lấy ống nhòm trinh sát ra, nhìn thấy rõ năm tháp canh, tháp gần nhất nằm trong tầm ngắm bắn tỉa của cậu. Lúc nãy tháp canh này cũng là tháp gần xe đặc chủng nhất, lính đánh thuê được trang bị vũ khí đầy đủ trên đó dường như đã nhận thấy trên xe có điều bất thường, hai người trong số họ đang quan sát xung quanh, tìm kiếm tung tích của cậu.
Trong một tiếng nổ khác, cậu lại bắn móc leo núi, bay vọt lên một thân cây cao hơn, gần tháp canh hơn. Rõ ràng lính đánh thuê phát hiện có người lướt qua, nhưng đã quá muộn, cậu đã ổn định thân hình, liên tục bóp cò, ba tên lính đánh thuê ngã xuống đất, nhưng một tên khác đã phản ứng nhanh hơn, phóng một quả rocket tới từ khoảng cách gần!
"Ầm —" Cành lá sum suê của cây cổ thụ trăm năm bỗng chốc biến thành quả cầu lửa khổng lồ, cành lá cháy đen rơi xuống như tuyết.
Nhưng trong biển lửa cuồn cuộn đó, dây leo núi vẫn b*n r* như tên bắn, Minh Hàn bay vọt ra khỏi biển lửa, bám vào cành cây phía Đông, quét nòng súng về phía tháp canh!
Quả rocket đang chuẩn bị rời nòng thì phát nổ, tháp canh sụp đổ, sắt thép gỗ đá bay tứ tung, một thanh thép xuyên qua thi thể đang bốc cháy của một tên lính đánh thuê.
Minh Hàn ngồi xổm trên thân cây, nghỉ ngơi một chút, cậu lau mồ hôi trên trán. Trong đầu cậu hiện lên những cảnh tượng lúc ở trường cảnh sát.
Lớp của Trần Tranh có một môn học tự chọn, leo trèo bằng súng bắn dây. Lớp học này trông rất "hoành tráng", sử dụng súng bắn dây cố định, di chuyển tốc độ cao giữa các tòa nhà có khoảng cách hẹp, cây cối cao lớn, giống như một con vượn nhanh nhẹn trong rừng rậm.
Nhưng tính thực dụng của nó không mạnh lắm, một là độ khó rất cao, hai là trong môi trường hòa bình, những dịp có thể sử dụng ít đến mức có thể bỏ qua. Ngay cả Trần Tranh cũng nói rằng anh đã học ở trường đại học, nhưng chưa bao giờ sử dụng nó. Nhưng mà, khi Trần Tranh nói điều đó với vẻ mặt tự hào, nụ cười rạng rỡ thậm chí có phần kiêu ngạo đó đã in sâu trong tâm trí cậu ở cái tuổi hormone sung mãn nhất.
Trần Tranh khoe khoang với sinh viên, nói rằng mình đã từng đứng nhất toàn trường môn học này, đám sinh viên huýt sáo la ó. Trần Tranh cố định thiết bị, dưới sự hỗ trợ của dây leo núi, anh nhẹ nhàng bay nhảy giữa các tòa nhà huấn luyện đặc biệt. Dưới ánh nắng chói chang, Trần Tranh là một bóng đen, nhưng bóng đen đó trong mắt cậu lại giống như vết bỏng do ánh mặt trời ban tặng, lưu lại mãi không phai.
Lớp của cậu không có môn học này, mỗi lần nhìn Trần Tranh chỉ bảo tận tình cho những học sinh học mãi không xong, cậu đều cảm thấy ghen tị như cỏ dại sinh trưởng. Vì môn học này không thiết thực, cho nên sau khi nhiệt huyết giảm sút, các học sinh hầu như không còn luyện tập nữa. Sau đó, Trần Tranh rời trường cảnh sát giữa chừng, càng không có ai luyện tập nữa.
Nhưng cậu lại là người luyện tập chăm chỉ nhất.
Vô số đêm trăng sáng, cậu mượn súng bắn dây cố định, một mình bay lượn trong khu huấn luyện đặc biệt, vì không có ai bảo vệ, không có ai truyền đạt kinh nghiệm, nên thường xuyên bị ngã đến toàn thân bầm dập. Nhưng cậu vẫn kiên trì theo đuổi bóng hình đã rời khỏi nơi này từ lâu, tưởng tượng Trần Tranh đang ở phía trước, mặt trời mọc muôn trượng, trăng sáng ngập trời.
Kỹ năng mà không ai trong khóa đó nắm vững, cậu đã học được trong một góc khuất không ai hay. Sau này, cậu chưa bao giờ sử dụng nó, cũng giống như nhiều năm sống ở cùng một thành phố với Trần Tranh, khi ở Lạc Thành, cậu chưa bao giờ làm phiền người mình giấu kín trong lòng vì tình cảm đơn phương này.
Tiếng súng lại trở nên dữ dội, việc sụp đổ của mấy tháp canh khiến cậu trở thành mục tiêu số một của đối phương, cho dù cậu có ở trên cao, tốc độ di chuyển rất nhanh đến đâu cũng khó chống đỡ được hỏa lực như mưa bão này.
Đối phương đã phát hiện ra cậu, một loạt đạn găm vào cành cây mà cậu vừa giẫm lên, họng súng phóng lựu há to mồm, cắn về phía bóng dáng cậu lướt qua.
"Anh Vạn!" Cậu hét lên trong bộ đàm.
Viên đạn bay vèo vèo qua khuôn mặt kiên nghị của đặc vụ, giống như những tia chớp, súng phóng lựu cá nhân trong tay đặc vụ lao tới, quả cầu lửa bùng nổ, cậu nhân cơ hội này lao về phía cành cây khác.
"Anh Minh, Bọn tôi đến rồi!" A Lễ vừa hét vừa lái xe bay qua bãi mìn, ba khẩu súng trên xe đặc chủng đồng loạt b*n r*, ép hỏa lực từ tháp canh phải rút lui.
Minh Hàn như một bóng ma từ vực sâu, lúc ẩn lúc hiện trên các cành cây, hoàn toàn đánh tan nhịp điệu của đối phương, lính đánh thuê vừa phải phân tâm tìm kiếm bóng dáng của cậu, vừa phải ngẩng đầu tấn công, vừa phải liên tục bắn về phía xe đặc chủng. Minh Hàn và xe đặc chủng phối hợp ăn ý, chống đỡ một khoảng trời trong tuyệt cảnh đầy lửa địa ngục này.
Tháp canh lần lượt bị phá hủy, A Lễ hưng phấn kêu lên, nhưng khi đội hình của đối phương sắp bị đánh tan hoàn toàn, một quả rocket b*n r* từ làn khói dày đặc phát nổ phía sau bên trái xe đặc chủng, sóng xung kích hất tung cả chiếc xe, lần này A Lễ không thể nào cứu vãn được, xe đặc chủng lăn lộn trên mặt đất mấy vòng, người trong xe ôm đầu, nôn ra một búng máu.
Hỏa lực yểm trợ từ mặt đất ngừng lại, đồng tử Minh Hàn co rút, nhìn về phía nguồn gốc quả rocket, lúc này mới phát hiện ra bên ngoài bức tường lửa còn có một tháp canh đồ sộ hơn!
Không, đó không chỉ là tháp canh, đó là trung tâm hỏa lực của đối phương!
Mồ hôi Minh Hàn đã thấm đẫm bộ quân phục màu đen, hai mắt cậu đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào vị trí đó. Bộ đàm trong ngực cậu rè rè, giọng nói khó nhọc của A Lễ truyền đến, "Tôi, chúng tôi không sao, cậu, anh Minh, anh tìm chỗ nào đó, trốn, trốn đi, anh xem, anh em bọn tôi sẽ lập tức, lập tức dựng chiếc xe này lên…… Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Sao không nhúc nhích!"
Minh Hàn hít sâu một hơi, chiếc xe đặc chủng bị lật úp chẳng khác nào bia sống, xem ra mấy người A Lễ bọn họ bị thương không nhẹ, không thể di chuyển ra khỏi xe, may mắn là hiện tại tháp canh gần đó đã bị phá hủy, khói dày đặc đã cản trở tầm nhìn của tháp canh ở xa. Nhưng một khi khói tan, đòn chí mạng sẽ ập đến.
Không, có lẽ không cần đợi khói tan!
Một quả rocket bay vụt qua bên cạnh Minh Hàn, đất đá bắn tung tóe. Bọn lính đánh thuê liều mạng đó bắt đầu bắn bừa bãi!
Trong bộ đàm vang lên tiếng nổ chói tai, xen lẫn tiếng chửi rủa ngày càng yếu ớt của A Lễ. Minh Hàn biết không thể chần chừ thêm nữa, hiện tại lực lượng còn sống sót chỉ có mình cậu, nếu cậu tiếp tục trốn tránh, nơi đây sẽ trở thành mồ chôn của đồng đội!
"Vút —" Dây leo núi b*n r* như tia chớp, Minh Hàn bay vọt ra khỏi làn khói dày đặc, vụ nổ bùng lên phía dưới, cậu như đang ở trong cơn mưa thiên thạch ngày tận thế, xung quanh đều là những quả cầu lửa nhiệt độ cao. Làn khói dày đặc màu xanh xám gần như đen kịt, giống như khuôn mặt đã mất đi sức sống của người chết, cậu chạy băng băng trong biển máu núi thây, giẫm đạp lên thi thể, nhưng thứ muốn nắm giữ lại là sự sống!
Gần rồi, gần rồi! Tháp canh trong biển lửa kia giống như con quái vật muốn nuốt chửng tất cả, họng súng nhắm vào cậu, nhưng lại lạc lối trong tốc độ nhanh như chớp của cậu. Cậu nghe thấy tiếng chửi rủa và tiếng cười của bọn lính đánh thuê, bọn chúng bực bội nhưng vẫn tự tin, vung vẩy cây roi điện to lớn, muốn đập chết "con ruồi" không biết tự lượng sức mình là cậu.
Cậu nhảy lên phía trên bên phải tháp canh, bóp cò trong nháy mắt, xạ thủ ôm ngực co giật ngã xuống đất. Viên đạn bắn tới ngay khi cậu rời khỏi cành cây, cậu ẩn mình trong rừng cây, dựa vào tốc độ di chuyển cao để đánh lạc hướng bọn lính đánh thuê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!