Lúc 4 giờ chiều, Trần Tranh là người cuối cùng rời khỏi phòng họp. Đi qua hành lang vắng tanh, anh bỗng dừng bước, nhìn vào hồ sơ vụ án được dán trên tường.
Một năm trước, thành phố Lạc Thành, thủ phủ tỉnh, đã triệt phá thành công một băng nhóm tội phạm "Khâu Tắc", ngăn chặn một vụ tấn công kh*ng b*. Ánh mắt Trần Tranh dừng lại ở góc hồ sơ, mi tâm hơi cau lại. Qua một lúc lâu sau, anh thở dài một hơi, tay phải cầm tài liệu siết chặt, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
Đầu kia hành lang vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, Trần Tranh hoàn hồn, quay người định rời đi.
"Chủ nhiệm Trần!" Hứa Xuyên lên tiếng gọi, vẫy vẫy tập tài liệu trên tay, sải bước tiến về phía trước, "Anh ở đây à! Đây là hồ sơ vụ án mới nhất Lạc Thành vừa gửi đến!"
Trần Tranh gật đầu, mỉm cười với Hứa Xuyên, "Cậu và mọi người trong tổ xem trước đi."
Hứa Xuyên còn trẻ, năm nay mới được điều đến Viện nghiên cứu, tính cách rất tích cực. Nghe vậy, cậu ta lập tức đứng thẳng người, "Vâng! Chủ nhiệm Trần, em sẽ sớm đưa báo cáo cho anh!" Nói xong, Hứa Xuyên vội vàng rời đi. Trần Tranh nhìn theo bóng lưng cậu ta, trong lòng dâng lên một tia xúc động muốn điều cậu ta ra khỏi nơi này.
Viện nghiên cứu Tâm lý Hình sự thành phố Trúc Tuyền không phải là nơi mà những người trẻ tuổi đầy hoài bão nên ở, hoài bão và chí hướng của Hứa Xuyên nên được thực hiện ở những nơi khác.
Lúc này đã là giữa tháng 9, mùa hè nóng bức sắp kết thúc, những cây cổ thụ ngoài cửa sổ bắt đầu rụng lá, cơn gió vẫn còn oi bức mang theo một chiếc lá rơi xuống bậu cửa sổ. Trần Tranh nhặt lên, thầm nghĩ, người như mình mới nên ở đây giết thời gian.
Cũng giống như Viện nghiên cứu vắng vẻ không ai thèm hỏi thăm này.
Năm năm trước, tòa nhà cũ kỹ này là trụ sở làm việc của phân cục Bắc Diệp, thành phố Trúc Tuyền. Sau khi phân cục chuyển đến địa điểm mới, nơi đây bị bỏ hoang. Những năm gần đây, yếu tố tâm lý trong các vụ án hình sự ngày càng trở nên quan trọng, Sở Công an tỉnh quyết định thành lập một viện nghiên cứu, tập hợp các vụ án nghiêm trọng, đặc biệt nghiêm trọng đã được phá án trong tỉnh, nghiên cứu vai trò của yếu tố tâm lý trong đó.
Mặc dù Viện nghiên cứu mang tên thành phố Trúc Tuyền, nhưng lại trực thuộc Sở Công an tỉnh, cấp bậc của các nhà nghiên cứu đều không thấp.
Nhưng mà, mục đích ban đầu của nghiên cứu tâm lý tuy tốt đẹp, nhưng sau nhiều năm thực hiện, Viện nghiên cứu lại trở thành nơi vô thưởng vô phạt. Các nhà nghiên cứu không được tham gia điều tra trực tiếp, khó liên lạc với các đội trọng án trong tỉnh, việc có thể làm chỉ là nghiền ngẫm những vụ án đã được phá.
Ai cũng biết, công việc ở Viện nghiên cứu chỉ là nhàn hạ, là nơi dung chứa những người không có tương lai, không có chí tiến thủ.
Không ít người bị giáng chức điều đến đây, nhưng Trần Tranh là một ngoại lệ, anh là người chủ động xin chuyển đến vị trí nhàn hạ này.
Nhàn hạ cũng có cái hay của nhàn hạ, không cần giống như khi còn là đội trưởng đội hình sự Lạc Thành, lúc nào cũng phải chịu áp lực của cả thành phố, không cần ăn ngủ ở văn phòng, đến giờ là có thể tan sở.
Những ngày tháng yên bình như vậy, Trần Tranh đã trải qua gần một năm rồi.
Các tòa nhà và đường phố xung quanh Viện nghiên cứu đều rất cũ kỹ, dưới ánh nắng cuối hè, càng mang đậm dấu ấn của thế kỷ trước. Có lẽ vì buổi chiều lại xem hồ sơ vụ án của Lạc Thành, tâm trạng Trần Tranh có chút ảm đạm, đi qua khu chợ quen thuộc, anh quên mất mình phải mua nguyên liệu nấu bữa tối.
Khu chung cư Phong Thư mà Trần Tranh đang ở cách Viện nghiên cứu chưa đầy hai cây số, đi qua hai con đường, rẽ vào hai con hẻm là tới. Vào buổi tối, con hẻm bán đồ ăn vặt bên ngoài khu chung cư trở nên nhộn nhịp, các gánh hàng rong chỉ chờ đợi kiếm tiền trong vài giờ đồng hồ này.
Trần Tranh đến một quầy bán rau trộn, định bụng mua tạm gì đó ăn lót dạ. Chủ tiệm nhiệt tình đưa chiếc bát nhựa về phía trước: "Anh gì ơi, hôm nay muốn ăn gì?"
Quầy bán rau trộn này có tên là Rau Trộn Tiểu Yến, buôn bán rất phát đạt. Cô chủ Tiểu Yến cũng là cư dân của khu chung cư Phong Thư, khoảng hai mươi tuổi, siêng năng, hào phóng. Vào một ngày mưa tầm tã hồi đầu năm nay, cô đẩy xe bán hàng một mình, Trần Tranh đã giúp cô che ô, từ đó về sau, mỗi lần gặp Trần Tranh, cô đều niềm nở chào hỏi.
Trần Tranh chọn vài món rau, thêm một cái đùi gà, sau khi thanh toán xong, anh đứng chờ Tiểu Yến cắt nhỏ và trộn gia vị. Bí quyết bán chạy hơn so với các hàng khác của Rau Trộn Tiểu Yến chính là khâu trộn gia vị cuối cùng. Trên con phố này còn có hai quầy rau trộn khác, nhưng đều là khách chọn xong món là thanh toán rời đi, gia vị đã được rưới sẵn lên rau. Còn Tiểu Yến sẽ cắt nhỏ lại những món đã thanh toán, sau đó trộn gia vị trực tiếp.
Mặc dù cách này tốn thời gian hơn một chút, nhưng không ít khách hàng sẵn sàng chờ đợi.
Trong lúc chờ đợi, Trần Tranh liếc mắt nhìn sang bên cạnh, vừa nhìn, ánh mắt anh đã dừng lại trên một gương mặt xa lạ.
Đó là một người đàn ông cao lớn, mặc áo ba lỗ màu đen rộng thùng thình và quần đùi màu xám, đang đổ mồ hôi bào đá, làm món thạch pha lê thập cẩm. Nhìn người đàn ông này chưa đến ba mươi tuổi, tóc húi cua, giống như nhiều người bán hàng rong khác, cậu ta đeo khẩu trang trong suốt, khi bào đá, cơ bắp trên cánh tay hiện rõ, đường nét gân guốc đầy sức mạnh.
Trần Tranh nhìn lên tấm biển hiệu phía trên, Thạch pha lê Siêu Nhân Nhí, đúng rồi, vẫn là quán đó.
Nhưng sao lại thay người rồi?
Người bán hàng rong cũng có quy tắc của người bán hàng rong, địa điểm bán hàng đều cố định, hàng rong cũng không giống như cửa hàng ăn uống đàng hoàng, đều là người trong nhà bận rộn, không thuê người ngoài, cho nên ngày nào cũng gặp những gương mặt quen thuộc. Mặc dù Trần Tranh chưa từng mua thạch pha lê ở đây, nhưng anh thường xuyên mua rau trộn, lâu dần cũng biết người bán thạch pha lê ở quầy bên cạnh là một người đàn ông trung niên thấp bé, tướng mạo bình thường.
Có lẽ nhận thấy ánh mắt của Trần Tranh, người đàn ông quay mặt lại, hai ánh mắt giao nhau giữa đám đông ồn ào. Ánh mắt người đàn ông sắc bén, đường nét khuôn mặt góc cạnh, khi nhìn thẳng vào người khác, ánh mắt như lưỡi dao bay tới.
Trong thoáng chốc, Trần Tranh cảm thấy đôi mắt này có chút quen thuộc, nhưng chưa kịp suy nghĩ kỹ, người đàn ông đã nhoẻn miệng cười, vẻ lạnh lùng trong mắt biến mất không còn dấu vết, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác của Trần Tranh vậy.
"Anh gì ơi, mua thạch pha lê thập cẩm không?" Nhìn thấy Tiểu Yến đưa túi rau trộn đã đóng gói cho Trần Tranh, người đàn ông mời chào, "Chỉ ăn rau trộn thôi không mặn à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!