Chương 8: Song Sư (08)

Rất có thể Nghi phạm đã nghiên cứu video của Phan Du, đây rõ ràng là một manh mối quan trọng. Nhưng mà, người phát sóng trực tiếp thì cần phải dùng tên thật, còn người xem thì không. Việc sàng lọc nghi phạm từ hàng chục nghìn lượt xem là điều không thực tế. Hơn nữa, nếu nghi phạm có ý thức chống trinh sát cao, bọn họ còn có thể sử dụng công cụ đổi IP, việc này cũng không cần kỹ thuật gì, chỉ cần bỏ chút tiền ra mua là được.

Quý Trầm Giao cùng Hà Phong đến phòng đội trưởng. Do vụ án này có ảnh hưởng lớn từ dư luận, vậy nên Hà Phong rất lo lắng, thậm chí anh ta còn quên cả việc bật máy nước nóng ở trong phòng, vậy nên không có nước nóng để pha trà, anh ta có chút ngượng ngùng, đành rót một cốc nước lạnh cho Quý Trầm Giao.

Đội trọng án và phân cục Bắc Thành thường xuyên hợp tác, Quý Trầm Giao và Hà Phong rất thân quen với nhau. Hà Phong hơn anh vài tuổi, phong cách làm việc khá thực tế, chỉ là, khả năng suy luận mở rộng có hơi kém một chút.

"Đội trưởng Hà, anh đang gặp khó khăn gì à?" Quý Trầm Giao hỏi.

Hà Phong thở dài: "Khi chúng tôi nhận vụ án này từ chỗ đồn cảnh sát, vốn dĩ còn nghĩ rằng không khó phá. Tôi đã sắp xếp người đi điều tra các mối quan hệ của hai vợ chồng nhà họ Chu, quả thực cũng tìm ra một số người có mâu thuẫn với bọn họ."

Quý Trầm Giao vừa nghe Hà Phong nói, vừa xem hồ sơ điều tra.

Đôi vợ chồng trẻ Chu Lâm và Phù Giai Giai có xuất thân từ nông thôn, phải chịu nhiều vất vả hơn những người cùng trang lứa. Vừa học hết cấp ba là bọn họ đã đến thành phố Hạ Dung bươn chải, từng làm việc trong các nhà xưởng, công trường. Sau này, khi xe đồ chơi khan hiếm hàng, cần điều động người từ dây chuyền sản xuất sang, cả hai đã cùng đăng ký, từ đó chuyển sang làm nhân viên bán hàng.

Hiện tại, bọn họ không còn bán đồ chơi nữa, mà chuyển sang bán hàng mẹ và bé, đồ dùng cho phụ nữ.

Theo đồng nghiệp, lãnh đạo, khách hàng của bọn họ kể lại thì cả hai đều rất tiết kiệm, cũng rất cố gắng, sống giản dị. Những việc mà nhân viên thành phố không muốn làm, bọn họ đều nhận.

Điều này đã gián tiếp khiến một số người không ưa bọn họ, lén lút mắng bọn họ là dân quê mùa, kẻ "cày như trâu bò". Bọn họ cũng biết điều đó, nhưng không để ý, dù sao thì ở nhà cũng còn có hai đứa con trai, nếu bọn họ không vất vả thì con cái phải làm sao?

Phân cục đã điều tra từng nhân viên có mâu thuẫn với hai vợ chồng này, những người đó đều thừa nhận mình không thích Chu, Phù, nhưng cũng đều phủ nhận việc bắt cóc Chu Tông Nghệ. Cảnh sát cũng đã xác minh chứng cứ ngoại phạm của bọn họ.

Về phía hàng xóm, khu nhà của nhà họ Chu ở mỗi tầng có 8 căn hộ, được thang máy chia làm hai bên, mỗi bên 4 hộ. Trong xã hội hiện đại, hàng xóm hầu như không giao tiếp với nhau. Trước đây, Chu, Phù và hàng xóm chỉ gật đầu chào nhau khi đi cùng thang máy.

Sau khi nhà họ Chu đón mẹ già lên chăm sóc các cháu, bọn họ mới quen thân với ba hộ cùng phía. Ba hộ đó cũng đều có con nhỏ, hai trong số đó còn có người già. Mỗi khi bà cụ nhà họ Chu về quê, lần nào bà cũng đều mang gà, vịt, rau củ quả về chia cho ba nhà hàng xóm nọ, tình làng nghĩa xóm rất hòa thuận.

Chu Lâm và Phù Giai Giai cả ngày bận rộn với cuộc sống mưu sinh, vòng xã giao rất đơn giản và hạn hẹp, bọn họ không tài nào nhớ nổi đã đắc tội với ai. Phân cục điều tra đến giờ cũng không phát hiện ra ai có hiềm khích với bọn họ.

"Chúng tôi còn về quê bọn họ để điều tra, nhưng cũng không có manh mối gì. Bọn họ chỉ là những người bình thường nhất, kẻ bắt cóc chắc chắn không phải vì tiền, nếu không đã liên lạc với bọn họ rồi." Hà Phong nói: "Chu Tông Nghệ cũng đánh nhau với rất nhiều bạn nhỏ, tôi đã xới tung cả vòng tròn quan hệ của thằng bé lên rồi, toàn là những mâu thuẫn của trẻ con, khả năng người lớn tham gia vào rất nhỏ."

Quý Trầm Giao ngẩng đầu lên: "Cũng không phải là không thể."

Hà Phong nói: "Đấy là do đội trọng án của các cậu gặp phải quá nhiều kẻ chống đối xã hội."

Quý Trầm Giao nói: "Đúng là vậy."

Phàm là vụ án do đội trọng án phụ trách thì đều có một trong những yếu tố kỳ lạ, quái gở, tàn nhẫn. Còn những vụ án mà đồn cảnh sát, phân cục xử lý, dù là án mạng thì phần lớn cũng là phạm tội bộc phát, phạm tội do vô ý. Đội trọng án gặp phải những kẻ chống đối xã hội với xác suất rất cao. Những chuyện cỏn con mà người bình thường chẳng coi ra gì, cũng có thể trở thành động cơ của kẻ điên.

Ví dụ như vụ mất tích này, trẻ con đánh nhau, người lớn bình thường có vì thế mà bắt cóc Chu Tông Nghệ để trả thù không? Không. Nhưng những nghi phạm mà đội trọng án thường xử lý thì sẽ làm vậy.

"Để cẩn thận, tôi cũng đã điều tra cha mẹ của những đứa trẻ đó rồi, ai nấy đều không có thời gian gây án. Tôi cũng đã kiểm tra thông tin liên lạc của bọn họ, bình thường đến không thể bình thường hơn." Hà Phong đặt hai tay lên bàn: "Tôi không biết phải tìm ai để điều tra nữa rồi. Còn có một điều kỳ lạ nữa là, đứa trẻ bị người ta bắt đi, nhưng người đó lại không đưa ra bất kỳ yêu cầu gì.

Cho dù có thù oán gì đi chăng nữa thì cũng phải lên tiếng chứ."

Ngón tay Quý Trầm Giao khẽ gõ lên thành cốc. Điều này quả thực rất đáng ngờ.

Hà Phong nói: "Đội trưởng Quý, chẳng lẽ vụ án này thực sự có liên quan đến nghi phạm mà các cậu bắt được à?"

Quý Trầm Giao cười: "Lão Hà, anh cũng xem tin tức lá cải để tìm manh mối đấy à."

"Ôi chao!" Hà Phong khổ não xoa mặt: "Tôi đây chẳng phải là đang rơi vào ngõ cụt sao? Có những vụ án đúng là phải tìm manh mối trong quần chúng nhân dân. Cái tên Lăng Liệp kia ghét trẻ con là sao nhỉ?"

Quý Trầm Giao nghĩ bụng, có lẽ là tranh giành vị trí "Đầu gấu"? Cứ vài ba bữa Lăng Liệp lại đòi ăn McDonald, bản thân hắn cũng chẳng khác gì một đứa trẻ.

Nhưng Quý Trầm Giao không nói điều này: "Được rồi, tôi sẽ về hỏi lại Lăng Liệp, có manh mối gì sẽ liên lạc với anh ngay."

Lăng Liệp bị đưa đến đội trọng án vào chiều ngày 6 tháng 4, thời hạn tạm giữ 48 tiếng đã hết, nhưng hắn lấy lý do đội trọng án phải trả lại sự trong sạch cho hắn mà sống chết không chịu rời đi, ngày nào cũng đến ăn chực, uống chực, quan tâm đến tiến triển vụ án.

Hắn ôm điện thoại của Quý Trầm Giao, sau khi xem xong những lời cáo buộc về mình trên mạng thì tỉnh bơ, nói: "Cái tên Lăng nào đó thảm thật, không tử hình thì không đủ để dân chúng nguôi giận đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!