Chương 47: Song Sư (47)

Tàu điện ngầm dừng lại, Quý Trầm Giao đã nắm được tình hình tại hiện trường qua video cảnh sát ở đồn công an gởi đến. Đội trọng án chia nhau ra, một nhóm đi vào từ cổng chính, Quý Trầm Giao đi vào từ hầm để xe ngầm, vòng ra phía sau lưng Lý Ngải Binh.

Lúc này, Lý Ngải Binh đang gặp một vấn đề, cậu ta không thể kích nổ khi đang khống chế Vạn Việt được, có vẻ như cậu ta đang do dự, đang nghĩ cách.

Đâm một nhát dao, nếu cấp cứu kịp thời, chưa chắc gì Vạn Việt đã chết. Nhưng nếu kích nổ, dù Vạn Việt có chạy ra xa hơn chục mét cũng sẽ bị nổ chết.

Sự chú ý của Lý Ngải Binh đều đổ dồn vào cảnh sát ở phía trước, vừa rồi cậu ta nhìn thấy một nhóm cảnh sát mới tới, cậu ta nhận ra vài người trong số đó, đó là cảnh sát của đội trọng án.

Cậu ta càng thêm căng thẳng, nuốt nước bọt, mũi dao cứa sâu hơn vào da thịt Vạn Việt.

Mà ở phía sau cậu ta, Quý Trầm Giao và Lương Vấn Huyền như những bóng ma đang lặng lẽ áp sát.

Dường như Lý Ngải Binh đã quyết định, bàn tay đang giữ chặt Vạn Việt có xu hướng nới lỏng, Quý Trầm Giao thấy vậy liền ra hiệu cho Lương Vấn Huyền, Lương Vấn Huyền hiểu ý, cả hai đồng thời lao ra như tên bắn, Quý Trầm Giao quật ngã Lý Ngải Binh, khóa chặt mọi hành động của cậu ta lại.

Lương Vấn Huyền giơ súng lên nhắm, Vạn Việt quá hoảng sợ, ngã gục xuống đất không thể đứng dậy được.

Những người còn lại của đội trọng án nhanh chóng xông lên, khống chế luôn cả Vạn Việt. Lý Ngải Binh vùng vẫy điên cuồng, còn muốn giật lấy ba lô. Nhưng Quý Trầm Giao không thể cho cậu ta cơ hội, anh nhanh chóng lấy hộp thuốc Z cỡ hộp bánh trung thu ra khỏi ba lô của cậu ta.

Lúc này, đội đặc nhiệm cũng đã đến, chuyên gia gỡ bom lập tức bắt tay vào xử lý. Loại thuốc Z này uy lực cũng không nhỏ, nếu nổ trong tòa nhà sẽ là một thảm họa, nhưng may mắn là nó tương đối ổn định, kết cấu cũng không phức tạp, không làm khó được các chuyên gia của đội đặc nhiệm.

"Vạn Việt là hung thủ! Chính gã ta đã giết chị tôi! Giết Đường Hồng Đình!" Khi bị áp giải lên xe cảnh sát, Lý Ngải Binh không thể giữ được vẻ bình tĩnh như những ngày qua, nước mắt nước mũi giàn giụa, điên cuồng gào thét, "Tôi muốn g**t ch*t gã ta, bắt gã ta phải trả giá! Tại sao các người không cho tôi giết gã ta!"

Hai mắt Vạn Việt vô hồn, bị đưa lên một chiếc xe cảnh sát khác, cậu ta há miệng, dường như muốn tranh cãi, nhưng cũng hiểu rằng, có lẽ bây giờ tranh cãi cũng vô ích.

Quý Trầm Giao đóng cửa xe bên phía Lý Ngải Binh lại, "Về cục cảnh sát rồi nói."

Cách xa ngàn dặm, Tạ Khuynh không hề hay biết chuyện kinh hoàng xảy ra vào sáng nay ở thành phố Hạ Dung, anh vừa đến nhà tù, người đang ngồi trước mặt anh là Lưu Tiểu Lữ, một cựu quản lý cấp cao của công ty Dược phẩm Tường Thiên.

…………

Trong phòng thẩm vấn của đội trọng án, hai vai Lý Ngải Binh co ra, vẻ kích động và điên cuồng khi bắt cóc Vạn Việt đã lắng xuống, lúc này, cậu ta đang run rẩy không kiểm soát được.

Quả bom đã được tháo gỡ thành công, khu tài chính đã trở lại dáng vẻ bình thường, Quý Trầm Giao nhìn Lý Ngải Binh, đợi đến khi cậu ta không còn run rẩy nữa mới hỏi: "Một mình cậu làm?"

Cơ thể Lý Ngải Binh cứng đờ, gật đầu.

"Cậu đã chuẩn bị từ trước?" Quý Trầm Giao nói: "TNT và ngòi nổ không phải cậu mới mua gần đây chứ?"

Lý Ngải Binh ngẩng đầu ngước mắt lên, lần này lại lắc đầu.

Quý Trầm Giao: "Vậy tại sao cậu lại có những thứ này?"

"Viết….." Lý Ngải Binh khàn giọng nói: "Tôi là một nhà văn, năm ngoái tôi từng viết về thuốc Z, tôi muốn viết chân thực hơn."

"Vậy nên cậu mua TNT về tự làm?" Quý Trầm Giao có chút ngạc nhiên, "Biết hậu quả là gì không?"

Lý Ngải Binh lại gật đầu, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào mắt Quý Trầm Giao, "Tôi không muốn hại người vô tội, nên tôi đã cho các anh thời gian sơ tán. Tôi chỉ muốn giết Vạn Việt, một con dao thì không được, các anh sẽ cứu gã ta."

Quý Trầm Giao: "Vậy nên cậu thà chết cùng anh ta?"

Lý Ngải Binh cười thảm, "Tôi thất bại rồi. Gã ta có bị tử hình không?"

Quý Trầm Giao không trả lời, hỏi: "Tại sao cậu lại muốn giết anh ta?"

Lý Ngải Binh làm như không nghe thấy, "Gã ta có bị tử hình không?"

"Việc anh ta có bị tử hình hay không không phải do tôi quyết định." Quý Trầm Giao hơi hất cằm, "Nếu cậu muốn anh ta nhận được sự trừng phạt thích đáng thì nên nói ra sự thật."

Lý Ngải Binh há miệng, từ từ cúi đầu xuống, một lát sau, cuối cùng cũng lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!