Người mất tích là đáng sợ nhất, bởi vì bạn không biết bọn họ đóng vai trò gì trong một vụ án mạng, là người gây án hay là nạn nhân, và sẽ xuất hiện trở lại vào thời điểm nào.
Mặc dù chỉ có một mình Vạn Việt là nói rõ Hoàng Khách mơ ước Đường Hồng Đình, nhưng là nhân vật đáng nghi đầu tiên xuất hiện rõ ràng trong vụ án cũ này, vậy nên dù thế nào Quý Trầm Giao cũng phải điều tra rõ ràng.
Hoàng Khách không có bạn bè, nhưng từng giúp cha mình giao hàng, đây có thể được coi là công việc kiếm sống đầu tiên của hắn ta. Điều kết nối người bình thường với xã hội chính là sinh kế, chỉ có thể bắt đầu từ công việc của hắn ta mà thôi.
Nhưng cuộc điều tra này không tính là thu thập chứng cứ, cả Tịch Vãn và Thẩm Tê đều không phù hợp bằng một người – Lăng Liệp.
"Đội trưởng Quý, là muốn thực hiện lời hứa mua xe cho tôi sao?" Lăng Liệp đang uống trà chanh ở ven đường, hút ống hút nghe sột soạt.
Quý Trầm Giao: "…Lời hứa trong mơ của anh à?"
Lăng Liệp: "À, là mua điện thoại."
Quý Trầm Giao nhìn Lăng Liệp, tên này đúng là rất thẳng thắn.
Thật là hết nói nổi.
Quý Trầm Giao: "Xe đạp thì có thể cân nhắc."
Lăng Liệp cười một lúc: "Có việc gì?"
"Đến thị trấn Thương Thủy thăm dò một người."
Trước đây cha Hoàng Khách làm công việc kéo cát cho công ty xây dựng, nhưng công việc này vất vả, ông chỉ làm đến khi Hoàng Khách tốt nghiệp cấp hai. Có lẽ vì không cần phải chu cấp cho con cái học hành nữa, lại tích góp được một ít tiền, ông vay tiền mua một chiếc xe tải nhỏ, chuyên chở hàng cho các xưởng chế biến thịt bò trong trấn, đương nhiên cũng có qua lại với các xưởng này.
Hoàng Khách không chịu học hành, không tìm được việc làm, khi giúp cha làm việc cũng không tránh khỏi phải tiếp xúc với các nhà máy, cửa hàng này.
Lăng Liệp ăn mặc giống người địa phương, dễ dàng hòa nhập, nghe ngóng từng người, biết được những người từng hợp tác với cha con nhà họ Hoàng như bảo vệ, thủ kho, công nhân, kế toán, tất cả đều có ấn tượng tốt về Hoàng Khách – điều này khác hẳn với những gì đám lưu manh nói về Hoàng Khách.
Trong nhận thức của bọn họ, Hoàng Khách ít nói, nhưng làm việc nhanh nhẹn, chắc chắn, không hề than vãn. Tài xế xe tải thì không cần phải khuân vác, có công nhân phụ trách lên xuống hàng, nhưng lần nào Hoàng Khách cũng giúp đỡ, còn chuẩn bị sẵn một thùng nước trên xe, ai khát thì uống, không bao giờ so đo.
Đôi khi nhà máy thanh toán chậm, hoặc bỏ sót hóa đơn, Hoàng Khách sẽ chỉ ra chỗ sai, nhưng khác với thái độ chanh chua và nôn nóng của các tài xế khác, hắn ta chỉ khách quan chỉ ra, không giục giã, cũng không mắng mỏ, nhận được tiền xong thì tiếp tục hợp tác.
"Chúng tôi thích những tài xế như thế này, mọi người đều dùng sức lao động để kiếm miếng ăn, không ai nợ ai, kiểu người ba hoa chích chòe tôi còn sợ, chứ thằng nhóc Tiểu Hoàng này thật thà, tôi tin cậu ấy."
"Chỉ là, sau này cậu ấy không còn hay đi giao hàng nữa, cái này thì chúng tôi cũng hiểu, có kiếm được bao nhiêu đâu. Lão Hoàng cũng lớn tuổi rồi, làm việc này không sao, chứ cậu ấy còn trẻ, cũng nên ra ngoài thử sức."
"Cậu ấy ra ngoài làm gì ấy hả? Cái này thì tôi không biết. Nhưng cậu có thể đến Thái Loan mà hỏi, tôi nhớ hình như cậu ấy đi cùng người bên đó."
Thái Loan cũng là một thị trấn, nằm ngay bên cạnh thị trấn Thương Thủy, giao thông tốt hơn thị trấn Thương Thủy, các sản phẩm chế biến từ thịt bò của thị trấn Thương Thủy về cơ bản đều phải qua thị trấn Thái Loan để vận chuyển đi nơi khác.
Lăng Liệp lại chạy xe ba bánh, lượn lờ đến thị trấn Thái Loan, hỏi han khắp nơi mới tìm được một người có thể biết Hoàng Khách. Người này họ Vương, trước kia cũng là tài xế, giờ mở một cửa hàng bán buôn hoa quả.
Lăng Liệp nói chuyện với ông chủ Vương về Hoàng Khách, ông chủ Vương nhiệt tình mời hắn ăn dưa hấu, kể lại chuyện tám năm về trước. Lúc đó anh ta đang trên đường đi giao hàng thì xe bị hỏng, hàng hóa cũng bị hỏng theo, Hoàng Khách đi ngang qua đã cứu giúp anh ta, thấy anh ta khó khăn quá còn cho ông ta vay 500 tệ.
Lúc đó hai người hoàn toàn không quen biết, số tiền này của Hoàng Khách đưa ra có lẽ sẽ mất trắng. Ông chủ Vương vì thế mà vô cùng cảm kích Hoàng Khách, sau khi vượt qua khó khăn thì thường xuyên đợi Hoàng Khách ở thị trấn Thái Loan, hai người cùng nhau đi giao hàng. Qua lại một thời gian thì thành anh em.
"Người anh em này của tôi, nhìn thì có vẻ hung dữ vậy thôi, chứ thật ra bụng dạ tốt lắm."
Cứ thế đi giao hàng được nửa năm, ông chủ Vương nghe mấy thanh niên trong thị trấn nói đi đường dài ở phía Nam sẽ kiếm được nhiều tiền hơn ở quê, xe thì ông chủ cung cấp, chỉ có hơi vất vả chút thôi, phải đi từ Tây Nam đến Tây Bắc, Đông Bắc, chạy khắp cả nước, còn phải có người tin tưởng nhau để nương tựa.
Thế là ông chủ Vương khuyên Hoàng Khách cùng làm. Lúc đầu Hoàng Khách không muốn nhận việc này, nhưng không chịu được ông chủ Vương thuyết phục, thế là hai người cùng nhau rời quê, mỗi lần đi ít thì một tháng, nhiều thì nửa năm. Tuy vất vả nhưng túi tiền cũng dần đầy lên, cả hai đều rất vui.
"Chúng tôi làm được gần ba năm, đã hẹn nhau làm thêm năm năm nữa, kiếm đủ tiền thì tôi về mở cửa hàng, anh ấy thì về lấy vợ, ổn định rồi không chạy nữa. Nhưng anh ấy đột nhiên đến tìm tôi nói không làm nữa, tôi hỏi mãi anh ấy mới nói là bố mình bị bệnh, cần người ở bên cạnh chăm sóc, không thể đi đến phía Nam được nữa."
Tính cả ba năm Hoàng Khách cùng ông chủ Vương chạy đường dài, chính là khoảng thời gian Hoàng Khách mất tích.
Lăng Liệp hỏi: "Ở lại bên cạnh chăm sóc người già cũng không phải là cách, anh ta kiếm tiền bằng cách nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!