Quý Trầm Giao khựng lại, "Bị bệnh sao?"
"Trầm cảm, cũng coi như là bị bệnh đi?" Trong giọng nói của phó hiệu trưởng Quan không giấu được vẻ tiếc nuối, "Người cởi mở như thầy Trần mà lại mắc phải căn bệnh đó, thật đáng tiếc."
Quý Trầm Giao hỏi: "Nguyên nhân là gì?"
Phó hiệu trưởng Quan đáp: "Chẳng phải vì hung thủ mãi vẫn không bị bắt sao."
Cuộc điều tra vụ án Đường Hồng Đình sau nửa năm đã phải dừng lại, dù nhiều cảnh sát không cam tâm nhưng những vụ án mới buộc bọn họ phải chuyển hướng chú ý. Cuộc sống ở thị trấn Thương Thủy dường như đã trở lại như xưa, nhưng bầu không khí ở trường trung học Thương Thủy vẫn luôn rất ngột ngạt. Bà của Đường Hồng Đình bị những kẻ thích gây chuyện xúi giục, cho rằng trường Trung học Thương Thủy phải chịu trách nhiệm về cái chết của Đường Hồng Đình, còn đòi một khoản tiền bồi thường lớn.
Bà là một người già, bảo vệ, giáo viên đều không dám làm gì bà. Hiệu trưởng Trần là một người hiểu biết lễ nghĩa, một người có sĩ diện, vốn đã tự trách mình về bi kịch của Đường Hồng Đình, lại càng không nỡ trách mắng người già. Mỗi lần bà lão đến trường Trung học Thương Thủy làm ầm ĩ, ông đều tự mình an ủi. Nhưng bà lão lại chửi mắng ông thậm tệ trước mặt mọi người, khiến ông không dám ngẩng mặt lên.
Những người xung quanh có người thấy bà không có lý, có người lại thương cảm cho bà, thời gian dài trôi qua, chuyện tầm phào lan ra khắp cả thị trấn Thương Thủy, mọi người đều bàn tán không hay về hiệu trưởng Trần. Thậm chí trong cuộc họp phụ huynh năm thứ hai, đã có phụ huynh đề nghị thay hiệu trưởng Trần.
Hiệu trưởng Trần cả đời ngay thẳng, một lòng cống hiến cho sự nghiệp giáo dục. Mà người như vậy lại dễ bị những lời bôi nhọ và tin đồn làm cho tổn thương nhất.
Năm đó, hiệu trưởng Trần từ chức, không lâu sau khi đi câu cá giải khuây ở vùng ngoại ô thì bất cẩn rơi xuống nước tử vong.
Hiệu trưởng Trần không có con cái, vợ ông cũng đã mất sớm, tang lễ do trường tổ chức. Mấy năm sau, bà của Đường Hồng Đình cũng qua đời.
Trong lòng Quý Trầm Giao trùng xuống, anh tựa vào thành xe hút thuốc. Không ngờ vụ án Đường Hồng Đình còn kéo theo một bi kịch khác, bây giờ các manh mối dường như càng rối ren hơn.
Dập điếu thuốc, Quý Trầm Giao cầm điện thoại lên. Lý Ngải Khiết mất tích, em trai cô ta là Lý Ngải Binh, là một nhân vật quan trọng khác.
……….
Ở thành phố Hạ Dung, Lương Vấn Huyền đến một khu chung cư cao cấp, bấm chuông một căn hộ. Mười phút sau, một người đàn ông đeo kính gọng to, mặc đồ ngủ mới ra mở cửa. Cậu ta cảnh giác nhìn Lương Vấn Huyền, "Anh là ai?"
Lương Vấn Huyền đưa giấy tờ chứng minh thân phận ra, trong mắt Lý Ngải Binh thoáng qua một tia kinh hãi, nhưng đã bị cặp kính phản quang che khuất. Cậu ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, "Cảnh sát? Tìm tôi có việc gì?"
Lương Vấn Huyền hỏi: "Lý Ngải Khiết có đến tìm cậu không?"
Lý Ngải Binh căng thẳng nói: "Chị tôi xảy ra chuyện gì rồi?"
Lương Vấn Huyền quan sát Lý Ngải Binh một lát, dò hỏi: "Có thể Lý Ngải Khiết đã tham gia vào một vụ án giết người, hiện tại cô ấy đã mất tích rồi."
Sắc mặt Lý Ngải Binh khựng lại, như thể chưa kịp phản ứng, sau đó, cậu ta hét lên: "Anh đang nói gì vậy? Không thể nào! Sao chị ấy có thể giết người được!"
"Cái tên Lý Ngải Binh này, tôi có một cảm giác rất khó tả." Về đến cục cảnh sát, Lương Vấn Huyền vừa gọi điện cho Quý Trầm Giao vừa rót nước, "Tôi vừa nói cho cậu ta biết Lý Ngải Khiết mất tích và giết người, cậu ta chỉ chú ý đến việc giết người, đến khi cảm xúc ổn định lại mới hỏi về việc mất tích. Còn nữa, Lý Ngải Binh là một nhà văn mạng, còn là một đại thần, năm ngoái mới nổi lên, năm nay đã ở trong khu nhà tốt nhất thành phố Hạ Dung rồi."
………..
Lăng Liệp cầm theo món cơm sườn xông khói mua mang về đến đồn công an thị trấn Thương Thủy, thấy Quý Trầm Giao đang đứng trước tấm bảng trắng, khoanh tay nhìn sơ đồ quan hệ các nhân vật vừa vẽ.
Lấy Đường Hồng Đình làm trung tâm, từ đó tỏa ra ba nhánh chính: Lưu Ngọc Thuần, Chương Húc Minh, Lý Ngải Khiết. Lưu Ngọc Thuần lại có các nhánh nhỏ: bạn thân Chu Khánh Hà, chồng Vương Hồi Cường và con gái Vương Tiểu Văn, còn có người đội trưởng đội trống lưng Xuân Liễu – Cường Xuân Liễu.
Nhánh nhỏ của Lý Ngải Khiết là Lý Ngải Binh, đồng thời lại liên kết với Chương Húc Minh và Vương Tiểu Văn.
Một nhánh khác là Ký Khắc, không có bằng chứng chứng minh ông ta có liên quan đến chuỗi vụ án này, nhưng ông ta giống như một cái bóng hữu hình, bao trùm lên toàn bộ mạng lưới quan hệ.
Trên tên của Lưu Ngọc Thuần và Chương Húc Minh đều có dấu gạch chéo, đại diện cho bọn họ đã chết, bên dưới lần lượt ghi ngày 27 tháng 4 và 25 tháng 4. Trên tên của Lý Ngải Khiết thì là một dấu chấm hỏi.
Trên bảng trắng còn có một cái tên của một người nữa, Trần Biện An (Hiệu trưởng Trần).
Quý Trầm Giao mải suy nghĩ, rốt cuộc thì Lý Ngải Khiết đóng vai trò gì trong chuyện này? Trần Tinh đã tìm thấy ở nhà cô ta bốn đôi giày bata và giày thể thao đã cũ, qua tình trạng mòn của giày, có thể phân tích thói quen đi lại, nó trùng khớp với dấu chân để lại tại hiện trường.
Trong máy tính của cô ta cũng có lịch sử tìm kiếm về việc giết người, dị ứng, làm bánh kem. Trong bếp của cô ta có một lọ bơ lạc chỉ còn lại một phần năm, báo cáo kiểm nghiệm của Tịch Vãn cho thấy, thành phần của nó trùng khớp với thành phần được lấy từ trong dạ dày của Chương Húc Minh.
Khả năng cô ta là hung thủ rất cao. Nhưng bây giờ cô ta lại mất tích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!