Trần Tinh lập tức hỏi: "Cô ta tên gì?"
An Tuần nhất thời không nhớ ra tên, vội vàng tìm kiếm trên điện thoại, "Đội trưởng Trần chờ một chút, đợt trước có tin "Nữ Hoàng Mỹ Mạo" là do cô ta viết, tôi xem là của bên truyền thông nào…. Tìm thấy rồi! Truyền thông Dung Tinh, Lý Ngải Khiết!"
Trần Tinh không muốn chờ đợi, lái xe thẳng đến địa điểm làm việc của truyền thông Dung Tinh. Các công ty internet thường có người trực đêm, văn phòng vẫn sáng vài ngọn đèn, thật trùng hợp, chủ nhiệm của Lý Ngải Khiết cũng có mặt.
Chủ nhiệm vừa nghe cảnh sát đến tìm Lý Ngải Khiết thì liền lớn tiếng nói: "Tôi cũng đang tìm cô ta đây này!"
Trần Tinh: "Có chuyện gì?"
"Tôi làm sao mà biết có chuyện gì? Mấy ngày rồi cô ta không đến làm, bản thảo cũng không nộp, gọi điện thoại thì tắt máy!" Chủ nhiệm rất bực bội, dường như bị công việc làm cho phát điên, sau khi la hét một hồi lâu mới phát hiện có gì đó không đúng, cẩn thận nhìn Trần Tinh, "Lý Ngải Khiết, chẳng lẽ cô ta xảy ra chuyện rồi?"
Lý Ngải Khiết. Trần Tinh lẩm nhẩm cái tên này, hỏi chủ nhiệm xin tất cả các thông tin liên lạc của Lý Ngải Khiết, để bên kỹ thuật hình sự bắt đầu truy dấu, lại hỏi thăm chủ nhiệm về lý lịch xuất thân của Lý Ngải Khiết.
Chủ nhiệm cho rằng chắc chắn là Lý Ngải Khiết đã gây ra chuyện gì đó, vậy nên đã vội vàng phủi sạch trách nhiệm, "Tôi chỉ tuyển cô ta vào làm việc, sau giờ làm cô ta làm gì thì tôi hoàn toàn không biết."
Trần Tinh có chút đau đầu, liếc mắt thấy bức ảnh của Lý Ngải Khiết trên tường tuyên dương, mới tháng 5 mà từ tháng 1 đến tháng 4, tháng nào Lý Ngải Khiết cũng là "phóng viên ngôi sao".
"Xem ra cô ta kiếm được không ít lượt truy cập cho anh nhỉ." Trần Tinh dứt khoát kéo ghế ngồi xuống, "Đừng căng thẳng, kể những gì anh biết về Lý Ngải Khiết đi."
Chủ nhiệm thấy không thể đuổi được đám cảnh sát này đi, đành phải hồi tưởng lại, "Cô ta làm ở chỗ tôi hơn ba năm rồi, đây là hồ sơ cô ta điền khi vào làm, học cấp ba ở trường Trung học số 17, không học đại học, bằng cấp như này không làm được phóng viên thật sự, chỉ có thể làm ở những trang tin tức mới như chỗ chúng tôi. Công việc trước kia của cô ta cũng là viết tin tức cho người khác."
Trần Tinh cầm lấy hồ sơ, khi ánh mắt dừng lại ở trường Trung học số 17, cô chớp mắt. Trường Trung học số 17 là một trong những trường trung học tốt nhất ở thành phố Hạ Dung, những học sinh có thể vào trường Trung học số 17 có hai loại, một loại là thành tích cực kỳ tốt, nhắm đến các trường đại học danh tiếng trong cả nước, một loại là gia đình giàu có, học ở ban quốc tế, đến năm lớp 12 sẽ ra nước ngoài.
Học sinh trường Trung học số 17, hầu như không có ai không học đại học.
Trần Tinh hỏi: "Nội dung trong hồ sơ này anh đã xác minh chưa?"
Chủ nhiệm ngớ người ra, "Những cái này đều là làm qua loa thôi, do cô ta tự điền, tôi đâu có thời gian mà quản cô ta học trường nào. Nhưng trước kia cô ta đúng là làm trong nghề này, có tác phẩm."
Vậy thì mục trường tốt nghiệp của Lý Ngải Khiết có thể là giả. Trần Tinh lại hỏi: "Có bản sao giấy tờ tùy thân không?"
"Có, ở đây."
Trần Tinh niêm phong tất cả vào túi đựng chứng cứ, "Chỗ làm việc của Lý Ngải Khiết ở đâu?"
Chủ nhiệm dẫn cô đến một chỗ làm việc ngăn nắp, lại không nhịn được hỏi thăm, "Rốt cuộc Lý Ngải Khiết đã xảy ra chuyện gì? Cho tôi biết một chút có được không? Trong lòng tôi cũng có chút chuẩn bị."
Trần Tinh mở máy tính lên, đồng tử khẽ co lại trong ánh sáng vàng ấm áp của màn hình.
Màn hình là bức ảnh một nam một nữ mặt kề mặt, rất thân mật, nhưng lại không giống như người yêu. Người phụ nữ chính là Lý Ngải Khiết, người đàn ông có vẻ ngoài thanh tú, là kiểu gương mặt rất được các cô gái trẻ yêu thích.
"Người này là ai?" Trần Tinh hỏi.
Chủ nhiệm lắc đầu, "Không biết, trước đây màn hình nền của cô ta không phải cái này, đổi từ khi nào vậy?"
Trần Tinh: "Lý Ngải Khiết có bạn trai không?"
"Hình như không có thì phải? Chưa thấy bao giờ… A!" Chủ nhiệm đột nhiên nhớ ra, "Đây chắc chắn là em trai cô ta. Cô ta từng nói là có một đứa em trai!"
Trần Tinh nói: "Cái máy tính này tôi cũng tạm thời mang đi, sau khi điều tra xong sẽ trả lại."
Mặt mày chủ nhiệm ỉu xìu, "Thôi được."
Bên dưới bàn làm việc có hai cái tủ, bốn ngăn kéo, Trần Tinh ngồi xổm xuống, mở từng cái một, trong một cái tủ phát hiện ra một đôi giày thể thao phiên bản giới hạn gần như mới.
Nói là gần như, bởi vì đế giày có một chút bụi, là dấu vết để lại khi thử giày.
Trần Tinh đột nhiên đứng dậy, ánh mắt rực lửa. Cỡ giày này là 38, mà dấu chân đáng ngờ ở hiện trường cũng là số 38.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!