Quý Trầm Giao hỏi: "Phó hiệu trưởng Quan, người này cũng là học sinh của bà sao?"
Phó hiệu trưởng Quan nhìn kỹ rồi nói: "Tôi không có ấn tượng gì cả, để tôi xem lớp của cô ấy… lớp Ba, không phải do tôi dạy, tôi dạy lớp Một và lớp Hai."
Quý Trầm Giao nhìn lại bức ảnh, nhìn lâu lại thấy xa lạ. Anh không để ý lắm, nhưng trong tiềm thức thì đã ghi nhớ cái tên Lý Tâm Bối này.
Phó hiệu trưởng Quan rất biết ơn cảnh sát vì đã khởi động lại cuộc điều tra vụ án Đường Hồng Đình, bà đã trò chuyện rất nhiều với Quý Trầm Giao. Trong khi bọn họ trò chuyện, Thẩm Tê đi loanh quanh trong văn phòng hiệu trưởng, nhìn thấy cả một bức tường tủ sách bằng kính, ngoài sách vở và giấy khen còn có không ít đồ vật linh tinh, trong đó có một chiếc hộp giấy đã ngả màu vàng thu hút sự chú ý của cậu ta.
Đó là một hộp cờ quân sự, một thứ đã từng phổ biến trong giới con trai ở thành phố Hạ Dung mười mấy năm trước, cậu ta cũng từng có một hộp y hệt, nhưng sau vài lần chuyển nhà thì đã mất. Đột nhiên nhìn thấy nó ở đây, cậu ta chợt nảy ra ý định mua một hộp để hoài niệm về thời niên thiếu.
Rời khỏi trường trung học Thương Thủy, vẫn còn chút thời gian, Quý Trầm Giao đi đến hiệu sách của Mễ Vi.
Còn tại khu Nam Thành thành phố Hạ Dung, đội cảnh sát hình sự ở phân cục đã nhận được tin báo từ đồn cảnh sát – phát hiện một thi thể đang phân hủy trong một khu đất hoang ở đại lộ Ô Tân.
Trần Tinh là nữ đội trưởng duy nhất của đội cảnh sát hình sự trong năm phân cục, lập tức dẫn đội đến hiện trường.
Đại lộ Ô Tân, nghe tên thì có vẻ rất hoành tráng và hào nhoáng, nhưng thực tế lại nằm ở khu vực giáp ranh giữa thành thị và nông thôn, phía Bắc là một loạt các khu chung cư mới ở rìa thành phố, phía Nam là khu đất hoang đã được chủ đầu tư mua lại, nhưng vẫn chưa khởi công xây dựng, vào mùa xuân hè, cỏ dại mọc um tùm, cỏ cao đến nửa người.
Khu đất hoang ít người lui tới, đi về phía Nam nữa thì sẽ đến huyện rồi.
Người báo án là một nhóm trẻ em lớp sáu, các bé gái thì đã khóc thét lên vì sợ hãi, còn mấy bé trai gan dạ hơn thì kể lại quá trình phát hiện thi thể một cách hết sức sinh động.
Bọn trẻ đều là học sinh của trường tiểu học Ô Tân, sắp tốt nghiệp, sau này mỗi đứa sẽ học ở một trường cấp hai khác nhau, không còn được gặp nhau nữa, vì thế trong lòng tràn đầy nỗi buồn ly biệt, bèn rủ nhau trốn học một bữa, đi đến nơi "xa nhất" để xem.
Đối với chúng, khu Bắc Thành không tính là xa, vì đó là nội thành, khu đất hoang mới là "Tận cùng của thế giới", vì cha mẹ luôn dặn không được đến những nơi không có người như thế.
Chúng đến khu đất hoang, vô cùng phấn khích, cảm thấy như đang trong cuộc phiêu lưu của Sinbad, nhưng cuộc phiêu lưu chưa bắt đầu được bao lâu thì một đứa có khứu giác nhạy bén đã ngửi thấy mùi hôi thối.
Lần theo mùi hôi thối đi về phía trước, chúng nhìn thấy một ụ đất hơi nhô lên, cỏ dại cũng khác với xung quanh.
Một đứa xem phim truyền hình nhiều đã đề nghị đào lên xem thử, nhỡ đâu có xác chết thì sao!
Và quả thực là có.
Trần Tinh kiên nhẫn nghe bọn trẻ "diễn tả lại", rồi đến bên thi thể. Pháp y và chuyên viên dấu vết đang bận rộn, mùi xác chết xông lên nồng nặc, dạo gần đây trời lại nắng liên tục, mà nơi này lại ẩm thấp, nếu để thêm một thời gian nữa, e rằng sẽ xuất hiện hiện tượng xác chết trương phình.
Vài đội viên thiếu kinh nghiệm đã bị mùi hôi thối xông đến mức phải ra lề đường nôn thốc nôn tháo, còn Trần Tinh thì bình tĩnh nhìn xuống thi thể, là nam giới, thời gian tử vong có thể trên mười ngày, phía trước cổ có vết thương do vật sắc nhọn gây ra, có thể là bị dao đâm chết. Nạn nhân mặc áo sơ mi trắng và quần tây, trên cổ có đeo một sợi dây màu xanh lam, nhưng vật đáng lẽ phải được treo ở dưới lại không thấy đâu.
Trần Tinh nhìn về phía khu chung cư không xa, có lẽ nạn nhân là nhân viên bán hàng của khu nhà này?
Sau khi kết thúc việc khám nghiệm hiện trường, pháp y đưa thi thể về phân cục để tiếp tục giải phẫu. Đội phó Trương Phong nói: "Vụ này chúng ta tự giải quyết."
Không phải tất cả các vụ án mạng đều sẽ được chuyển lên cục cảnh sát thành phố, mà các vụ án cục cảnh sát thành phố tiếp nhận cũng không phải toàn bộ đều giao cho đội trọng án xử lý. Phần lớn các vụ án, phân cục sẽ tự mình điều tra phá án.
Ý tưởng của Trương Phong đại diện cho phần lớn các cảnh sát hình sự của phân cục – khi vụ án đến thì không thể trốn tránh, đội trọng án cũng không có gì ghê gớm, anh em bọn họ cũng có thể phá được.
Nhưng Trần Tinh lại nói: "Gửi báo cáo điều tra lên cục cảnh sát thành phố đi."
Trương Phong nghe vậy thì không vui.
Trần Tinh liếc anh ta một cái, "Nhưng vụ án chúng ta tự phá."
Danh tính của nạn nhân tạm thời chưa xác định được, Trần Tinh cho người kiểm tra các hồ sơ báo cáo mất tích trong nửa tháng gần đây, đối chiếu từng người, nhưng không có ai là nạn nhân.
Điều này khiến Trần Tinh không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Nhìn cách ăn mặc của người chết thì không giống người vô gia cư không người thân thích, thậm chí sợi dây màu xanh lam còn cho thấy rất có thể anh ta là một người lao động, nhưng chết lâu như vậy rồi mà vẫn không có ai biết sao?
Việc so sánh DNA và dấu vân tay thông thường cũng không thể xác nhận được danh tính của nạn nhân, trước đây anh ta không có tiền án tiền sự, thông tin liên quan cũng không được thu thập vào mạng lưới điều tra ở những nơi khác.
Không rõ danh tính, bước điều tra tiếp theo sẽ khó triển khai, Trần Tinh nhìn chằm chằm vào quần áo của nạn nhân rồi trầm tư một lúc, quyết định bắt đầu từ đại lộ Ô Tân, điều tra các cơ sở môi giới mua bán và cho thuê nhà từ gần đến xa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!