Toàn bộ đội trọng án đều đã biết tin, đội trưởng Quý mang về một nghi phạm rất dễ thương, mà lại còn là đàn ông. Thẩm Tê đang uống trà sữa thì suýt sặc, một ngụm trân châu mắc nghẹn ở trong cổ họng, cậu ta vội vàng đặt ly xuống, để đi mở mang kiến thức.
Tuy vụ án mạng xảy ra tại nhà của Lăng Liệp, nhưng những chứng cứ hiện tại không thể chứng minh hắn là hung thủ được, vậy nên tạm thời hắn bị đưa vào phòng thẩm vấn. Nữ cảnh sát từng lấy lời khai của Thiệu Linh trước đó còn hỏi Quý Trầm Giao rằng, có nên chuẩn bị cho hắn một lon sữa Vượng Tử không.
Quý Trầm Giao: "…"
Đa số những người bị cảnh sát chặn lại bất ngờ đều sẽ trải qua các giai đoạn ngơ ngác, sợ hãi, tức giận,…. Hung thủ thật sự thường hay ba hoa chích chòe, hoặc là giả vờ ngây ngốc. Phản ứng của Lăng Liệp lại trước sau như một, vô cùng bình thản. Ngay cả khi biết được cảnh sát đã phát hiện một thi thể ở trong nhà mình, bản thân hắn hiện đang là đối tượng điều tra trọng điểm, hắn cũng chỉ nhướn một bên mày, ngập ngừng hai giây rồi mới thốt ra một câu: "Ồ, vậy tôi trông giống hung thủ lắm à?"
Mặt trời đã ngả về tây, ánh nắng vàng xuyên qua những cành mai, rơi vào đôi mắt màu nâu sẫm của hắn, khiến đôi mắt ánh lên một chút sắc đỏ. Thản nhiên, chẳng hề để tâm, quá giống một tên sát nhân chống đối xã hội.
Quý Trầm Giao nói: "Làm phiền anh theo tôi về cục cảnh sát thành phố một chuyến, khai báo anh đã ở đâu, làm gì vào tối qua."
Lăng Liệp gật đầu, chắp hai tay lại đưa đến trước mặt Quý Trầm Giao, còn đưa lên một chút.
Quý Trầm Giao: "Còng tay? Không đến mức đó."
"Ồ." Lăng Liệp rụt tay về, cười nói: "Không có kinh nghiệm, cứ tưởng anh muốn còng tôi chứ."
Cường Xuân Liễu và các bà dì khác thấy cảnh này thì lập tức chạy đến, "Các người làm gì thế? Tại sao lại bắt Tiểu Lăng?"
Các bà các dì nhất định đòi đội trọng án phải cho một lời giải thích, Quý Trầm Giao chỉ đành nói là có vụ án cần Lăng Liệp hỗ trợ điều tra.
Cường Xuân Liễu không yên tâm, đứng chắn trước mặt Lăng Liệp, "Thằng bé là người tốt, tôi bảo lãnh cho nó!"
Các bà các dì sức chiến đấu rất mạnh, cuối cùng vẫn là Lăng Liệp khuyên Cường Xuân Liễu trở về.
Lên xe cảnh sát, Lăng Liệp đột nhiên nói: "Tôi từng gặp anh rồi."
Quý Trầm Giao giả vờ không nhớ, "Ồ? Tôi không có ấn tượng."
Lăng Liệp nói: "Anh là người phụ trách đúng không?"
Quý Trầm Giao: "Ừ, đội trưởng đội trọng án."
Không ngờ Lăng Liệp lại thở dài, "Đội trưởng đội trọng án trí nhớ kém quá, khả năng quan sát cũng kém, chắc chắn năng lực cũng không cao. Số phận của tôi thật đáng lo."
Lần đầu tiên Quý Trầm Giao bị nghi phạm nghi ngờ năng lực, anh nghiêng đầu đánh giá Lăng Liệp. Lăng Liệp lại không hề cảm thấy khó chịu khi bị nhìn chằm chằm, "Sự lo lắng của tôi kỳ lạ quá à? Tôi không giết người, có người hãm hại tôi, còn khiến tôi có nhà mà không thể về. Bây giờ tôi cần các anh trả lại sự trong sạch cho tôi. Nhưng đội trưởng đội trọng án ngay cả việc từng gặp tôi hay chưa cũng không nhớ, tôi còn có thể trông chờ anh ta rửa sạch hiềm nghi cho tôi được sao?"
Đồng đội đang lái xe thì phì cười, còn Quý Trầm Giao thì sa sầm mặt, "Anh cũng thú vị thật đấy."
"Ai cũng nói vậy hết đó." Lăng Liệp cười hì hì, "Con người mà, sống phải vui vẻ chứ."
Có lẽ cũng vì chuyện này mà Quý Trầm Giao không chịu cho Lăng Liệp sữa Vượng Tử. Lăng Liệp xin một ly cà phê, "Có gì thì mau hỏi đi, tôi buồn ngủ rồi."
Thẩm Tê chỉ nhìn qua camera giám sát cũng nổi cơn tam bành, cái tên này mặt dày thật đấy, còn dám trêu chọc anh của cậu!
Quý Trầm Giao nói: "Buồn ngủ? Tối qua không ngủ?"
Lăng Liệp: "Đúng vậy, haizz, tối qua thật không nên ra ngoài, nếu ở nhà ngủ thì tôi đã không phải ngồi đây rồi đúng không?"
Quý Trầm Giao: "Tối qua anh đi đâu?"
"Đạp xe đi chơi đêm, hơn ba giờ xem phim, ngủ một giấc đến sáng, nhân viên vệ sinh rạp chiếu phim vỗ vai tôi, bảo tôi đừng ngủ nữa, bọn họ phải làm việc rồi." Lăng Liệp vỗ vỗ vai mình, lại lục túi quần thể thao, "Tôi còn vé… Ồ, vé ở trong túi, túi bị các anh tịch thu rồi."
Tịch Vãn nói qua tai nghe: "Đội trưởng, đúng là có cuống vé, phim bắt đầu lúc ba giờ mười lăm, kết thúc lúc năm giờ, rạp chiếu phim Lam Long đường Vạn Tân khu Đông Thành."
Quý Trầm Giao nói: "Đường Tà Dương ở khu Bắc Thành, anh nửa đêm chạy sang khu Đông Thành xem phim? Còn đạp xe đi chơi đêm?"
"Thói quen cá nhân thôi mà, tôi thích "lượn phố" khi đêm khuya tĩnh mịch." Lăng Liệp không nhanh không chậm trả lời: "Một thành phố chỉ khi phần lớn mọi người đã ngủ say rồi mới lộ ra bộ mặt thật sự cho những con cú đêm xem. Mà hơn nữa…." Hắn cười, "Không phải là mùa xuân đến rồi sao, hương hoa ban đêm còn nồng nàn hơn ban ngày nhiều."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!