Quý Trầm Giao vừa bực mình vừa có chút xấu hổ: "Anh không thể dùng cách ví von khác sao?"
Lăng Liệp nhướng mày, mặt nhăn mày nhó, như muốn nói gì đó nhưng lại phải cố nín nhịn.
Quý Trầm Giao hỏi: "Anh đi đâu về vậy?" Anh cũng không phải là đang dò xét hành tung của người ta, chủ yếu là vì bộ dạng bây giờ của Lăng Liệp rất kỳ quái, mặc đồ thể thao bó sát dài tay và quần dài thường mặc khi chạy bộ, ở eo đeo một cái trống, tóc thì ướt đẫm mồ hôi. Chẳng phải đội trống đang bị điều tra à? Sao lại bắt đầu hoạt động rồi?
"Đi làm thêm thôi." Lăng Liệp tháo trống ra, "Đi làm thú nhồi bông cho người ta, haizz, ngột ngạt chết mất, bên trong bộ đồ mascot bẩn lắm, phải mặc cái này lót cho đỡ."
Quý Trầm Giao cười: "Cũng kỹ tính đấy."
Lăng Liệp liếc anh một cái: "Nếu không phải đội trống lưng tiêu tùng rồi, tôi cũng đâu cần vất vả kiếm tiền thế này, làm người có liên quan với đội trọng án, mà người ta thì có trả lương cho tôi đâu. Khụ…. khụ….."
Quý Trầm Giao: "…. Một giọt nước mắt cũng không có, còn diễn hăng say như vậy."
Lăng Liệp: "Tôi nói đội trọng án của các anh lừa đảo đấy."
Quý Trầm Giao: "…"
Lăng Liệp thò đầu lại gần: "Ôi, đội trưởng Quý, có phải anh muốn tái hiện lại món canh cà chua bắp ngô huyền thoại của tôi hôm đó không?"
Quý Trầm Giao lấy ra một que kem, không nói gì nữa.
Lăng Liệp cười: "Canh cà chua bắp ngô tuy đơn giản nhưng không phải ai cũng làm được đâu nha. Có người ấy à, đến cả việc làm thế nào để cho cà chua ngon còn không biết nữa cơ."
Quý Trầm Giao dùng sức, bẻ gãy que gỗ của cây kem.
Lăng Liệp nhanh như chớp trốn vào bếp, nhỏ giọng nói: "Hung dữ quá!"
Quý Trầm Giao "bám đuôi" theo phía sau hắn, đưa tay kéo cái chỏm tóc nhỏ phía sau đầu hắn, "Tôi nghe thấy rồi."
Lăng Liệp quay đầu lại: "Đội trưởng Quý, muốn ăn cơm rau dưa không?"
Quý Trầm Giao nuốt một miếng kem, "…. Muốn."
Lăng Liệp nấu một bát canh nấm thịt viên, xào một đĩa đậu phụ ma bà.
Nấm và đậu phụ đều mua ở dưới nhà, còn thịt viên thì lấy thịt từ tủ đông ra rồi tự xay thịt, nặn viên.
Quý Trầm Giao không nhớ mình có máy xay thịt ở nhà, hỏi thì Lăng Liệp nói: "À, tôi mua đấy. Tiền mua đồ gia dụng có được chủ nhà thanh toán không?"
Quý Trầm Giao định nói tôi có dùng đâu, nhưng tay đã đưa viên thịt vào miệng, mềm mà không ngấy, phần lớn số thịt viên trong nồi đều bị anh ăn hết.
"…. Được, anh còn mua gì nữa thì cứ tính ra hết rồi báo cho tôi."
Lăng Liệp hỏi: "Cái gì cũng được à?"
Quý Trầm Giao cảnh giác: "Anh còn mua cái gì nữa?"
Lăng Liệp lắc đầu, nhún vai: "Muốn mua thức ăn cho mèo."
"Anh muốn nuôi thú cưng ở đây á?"
"Được không?"
Quý Trầm Giao kiên quyết từ chối. Lăng Liệp cũng không cố chấp.
Ăn xong, Quý Trầm Giao rời đi, Lăng Liệp rất tự nhiên nói với anh: "Hoan nghênh lần sau ghé chơi."
Trên đường đi, Quý Trầm Giao tự tìm cho mình một cái cớ cho lần nấu ăn thất bại này – vụ án vẫn chưa được giải quyết, tâm trí không đặt vào việc nấu nướng, đợi phá án xong, anh làm lại một lần nữa, chắc chắn sẽ thành công!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!