Phòng thẩm vấn của Cục Cảnh sát huyện Phi Vân sơ sài hơn nhiều so với Cục cảnh sát thành phố. Cường Xuân Liễu ngồi co quắp bên trong, con trai và con dâu bà cũng đã đến, đang sốt ruột chờ đợi ở hành lang.
Cảnh sát huyện không tham gia điều tra, không hiểu rõ về vụ án. Con dâu Cường Xuân Liễu vì quá hoảng sợ đã chặn cảnh sát lại hỏi: "Chuyện của mẹ chồng tôi sẽ không bị đưa tin chứ? Bà ấy không phải hung thủ, sau này cái thông báo của cảnh sát mà các anh phát cho người dân xem có thể đừng viết chuyện của bà ấy được không?"
Cảnh sát hoàn toàn không hiểu chuyện gì, giải thích rằng bọn họ chỉ là cảnh sát huyện Phi Vân, lần này chỉ hỗ trợ mà thôi, còn việc đưa tin và thông báo là do đội trọng án quyết định. Cô con dâu lại sốt ruột không chịu, cứ nằng nặc đòi đối phương phải hứa, nhất định không được viết chuyện của Cường Xuân Liễu ra.
Cảnh sát: "…"
Chu Kiệt vội vàng kéo vợ lại, vừa tức vừa gấp: "Em nói mấy chuyện này làm gì? Người ta không biết bây giờ cũng biết rồi? Em không nghe thấy à? Bọn họ không quản được chuyện của mẹ đâu!"
Cô con dâu đang bực mình, vốn dĩ đã có nhiều ý kiến với mẹ chồng Cường Xuân Liễu, bây giờ chồng còn trách móc mình, cơn giận bùng phát, cô ta trút hết mọi giận dữ lên người Chu Kiệt: "Mẹ anh bị bắt là lỗi của tôi à? Tôi gả vào nhà các người, phúc chưa được hưởng, ngày lành cũng chưa….."
Cảnh sát cấp cơ sở thường xuyên phải xử lý mấy chuyện vợ chồng đánh nhau, hàng xóm cãi vã, mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu. Vừa thấy tình hình không ổn thì có vài cảnh sát đã tiến lên, tách hai người ra hòa giải. Mà người gây ra cuộc tranh cãi này, Cường Xuân Liễu thì đang ở cách đó một bức tường, kể lại những việc mình đã làm với Lưu Ngọc Thuần.
"Sau khi chồng mất, tôi sống ở nhà không vui vẻ gì. Con trai, con dâu là người thân, tôi vì chúng mà vất vả, vốn dĩ cũng không có gì, nhưng luôn cảm thấy cuộc sống thật vô vị. Sau này, tôi cùng mấy chị em lập một đội trống lưng, ban đầu chỉ là múa hát cho vui thôi, bọn họ ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, cuối cùng chỉ còn lại mình tôi."
"Chính tôi đã phát triển đội trống lưng thành ra như bây giờ, làm đồng phục, biên đạo, nhận show, tuyển người…. tất cả đều do một tay tôi lo liệu. Cái đội trống lưng này, giống như con tôi vậy. Ai mà không muốn con mình cái gì cũng là nhất chứ?"
"Nhưng từ khi Lưu Ngọc Thuần xuất hiện, mọi thứ tốt đẹp đều bị đội Hồng Vân của bọn họ cướp hết. Nhất là năm nay, chúng tôi không nhận được show nào, mấy người buôn bán đều nói, gõ gõ đánh đánh thì ra cái thể thống gì, không có tao nhã như "Nữ Hoàng Mỹ Mạo"."
"Tôi cũng đang cố gắng thay đổi, chúng tôi đã mua mũ, váy, ngày nào cũng luyện tập, nhưng vẫn không thể so được với Lưu Ngọc Thuần. Trong lòng tôi rất khó chịu. Mỗi lần tôi nói chuyện này với Tiểu Lăng, cậu ấy đều an ủi tôi, lúc đó tôi thấy thoải mái hơn, nhưng sau một hồi nghĩ lại thì vẫn không được, vẫn cứ khó chịu."
"Tôi chỉ là…. chỉ là cảm thấy không công bằng! Chuyện khác tôi cũng không làm được, tôi chỉ có thể chửi mắng bà ấy trên video, như vậy còn dễ chịu hơn một chút."
Thẩm Tê tra ra, Cường Xuân Liễu chửi mắng dữ dội nhất là vào đầu năm nay, sau đó có vài lần lẻ tẻ, nhưng đến tháng tư thì không còn chửi Lưu Ngọc Thuần nữa. Mà Chu Khánh Hà nói đã thấy Cường Xuân Liễu lén lút theo dõi Lưu Ngọc Thuần cũng là sau tháng tư.
Có một khả năng là, Cường Xuân Liễu biết mình sắp làm gì, để không bị phát hiện dấu vết trên mạng, nên đã ngừng tấn công trên mạng.
Đây là một kiểu ý thức phản trinh sát thô sơ. Nhưng Quý Trầm Giao cảm thấy sự thật có thể không phải như vậy.
"Khoảng tháng tư, vì sao bà lại dừng lại?"
Cường Xuân Liễu nói: "Tiểu Lăng cứ khuyên tôi, còn nói tôi như bây giờ cũng tốt lắm rồi, mỗi người nên sống theo cách riêng của mình. Thực ra tôi cũng hiểu mình làm vậy là không tốt, trong lòng vẫn còn hận, nhưng có người nhẫn nại khuyên giải tôi như thế, tôi lại đi chửi Lưu Ngọc Thuần nữa thì… thì càng ngày càng thấy áy náy."
Quý Trầm Giao nói: "Bà cảm thấy mình đã phụ lòng mong đợi của Lăng Liệp?"
Cường Xuân Liễu gật đầu: "Có thể nói là như vậy, con trai và con dâu tôi chưa bao giờ kiên nhẫn khuyên giải tôi như vậy, cũng chưa bao giờ chịu nghe tôi nói chuyện đàng hoàng, mấy người chị em của tôi, chúng tôi tụ tập cũng chỉ là cùng nhau chửi Lưu Ngọc Thuần, càng chửi càng tức, chỉ có cậu ấy là khác."
Quý Trầm Giao hiểu cảm giác này, nhưng một khi liên hệ người mà Cường Xuân Liễu miêu tả với "Nhân viên thời vụ" Lăng Liệp, thì thái dương của anh lại vô thức giật giật.
Rốt cuộc thì Lăng Liệp có bao nhiêu mặt, là một người như thế nào?
Quý Trầm Giao nhanh chóng nhận ra mình không nên xao nhãng vào lúc này, anh lại tiếp tục hỏi: "Nhưng sau khi bà không còn công kích Lưu Ngọc Thuần nữa, thì việc thỉnh thoảng đi theo dõi bà ấy là thế nào?"
Cường Xuân Liễu kinh ngạc: "Đến chuyện này mà các anh cũng biết?"
Quý Trầm Giao không giải thích: "Trả lời câu hỏi của tôi."
Cường Xuân Liễu cũng không né tránh: "Tôi lên mạng thấy có một câu giới trẻ hay nói – "Không đánh lại được thì gia nhập"."
Cảnh sát đang ghi chép bên cạnh suýt chút nữa thì đã bật cười.
Cường Xuân Liễu tiếp tục nói: "Tôi không muốn nhìn đội trống lưng cứ thế mà suy tàn, đã vậy mấy thương nhân kia đều thích phong cách của bà ấy, vậy thì tôi phải học hỏi cho kỹ, học thật nghiêm túc! Tôi không mua nổi mấy bộ quần áo mấy ngàn tệ, nhưng học cách ăn mặc, học cách đi đứng thì vẫn được chứ. Thực ra Lưu Ngọc Thuần cũng không mặc đồ hàng hiệu, nhưng bà ấy biết cách ăn mặc.
Tôi biết bà ấy sống ở đường Cảm Tử, ngày nào cũng nhảy quảng trường, vậy nên chỉ muốn đến xem bà ấy, học hỏi từ bà ấy một chút mà thôi."
Quý Trầm Giao im lặng quan sát Cường Xuân Liễu một lúc, một mặt cho rằng thái độ tiếp nhận thẩm vấn của bà không giống hung thủ, hơn nữa logic trước sau đều rất chặt chẽ hợp lý, một mặt lại âm thầm lo lắng, vụ án điều tra đến bây giờ, Cường Xuân Liễu đã là người thứ ba bị đưa vào diện điều tra trọng điểm, nếu bà ta cũng không phải hung thủ, vậy thì chắc chắn hung thủ đang ẩn nấp rất kỹ.
"Sao hôm qua sao bà lại đột ngột rời khỏi nhà?" Quý Trầm Giao nói: "Vì sao lại lên núi sám hối?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!