Cuộc họp tiếp tục, tiếp theo không chỉ điều tra đội trống lưng Xuân Liễu, bọn họ chỉ là một điểm khởi đầu.
Trước đó, việc điều tra đội người mẫu Hồng Vân vẫn đang tiến hành, các thành viên trong đội và những người mẫu trò chuyện "tán gẫu" với nhau tưởng chừng như vô nghĩa, mục đích đầu tiên cần xác định là hành tung của nhóm các bà các dì đã nghỉ hưu này trước và sau khi vụ án xảy ra.
Tịch Vãn lật xem hồ sơ, "Tổng cộng có ba người không có chứng cứ ngoại phạm, Chu Khánh Hà, Lỗ Quyên và Vương Đồng Hảo. Lỗ Quyên và Vương Đồng Hảo đều sống một mình, nhà là kiểu nhà cũ, xung quanh rất ít camera giám sát, bọn họ đều khẳng định tối hôm đó không ra ngoài. Qua tiếp xúc cho thấy, có vẻ như bọn họ không có động cơ gì lớn, quan hệ với Lưu Ngọc Thuần cũng ở mức nửa quen nửa lạ.
Ngược lại thì người tên Chu Khánh Hà này.…"
"Nhà bà ta cách phố Cảm Tử bốn cây số, không gần, nhưng ít nhất thì từ sau Tết năm nay, bà ta thường lái xe đến phố Cảm Tử vào khoảng hơn bảy giờ tối. Tình huống này được phát hiện từ camera giám sát, nhưng khi tôi xác minh với bà ta thì bà ta nói là đến tìm Lưu Ngọc Thuần trò chuyện. Bà cô này không phải rất biết cách ăn nói hay sao, nhưng khi nói đến việc tìm Lưu Ngọc Thuần thì bà ta lại rất thiếu tự tin, giống như đang nói dối vậy."
Quý Trầm Giao hỏi: "Vậy ngày 26 thì sao?"
Tịch Vãn đáp: "Ngày 26 thì không phát hiện bà ta xuất hiện ở phố Cảm Tử. Bà ta cũng nói là ở nhà. Nhưng không ai có thể chứng minh được."
"Bà ta cũng không sống cùng người nhà sao?"
"Cũng không hẳn, nhưng bà ta đã ngủ riêng phòng với chồng từ lâu rồi, con gái bọn họ cũng không ở cùng. Ông chồng này cũng rất lạnh lùng, thường thì cảnh sát đến nhà, người thân sẽ bảo vệ nhau chứ, nhưng ông ta lại nói thẳng rằng, hôm đó nếu bà ta không ở nhà thì ông ta cũng không biết."
Làm công tác điều tra dân sự không thể tránh khỏi việc nghe được những chuyện bát quái, những chuyện này đôi khi có thể đóng vai trò quan trọng trong việc phá án. Tịch Vãn đã nghe được từ nhiều thành viên khác trong đội Hồng Vân rằng, mối quan hệ giữa Chu Khánh Hà và Lưu Ngọc Thuần không tốt đẹp như bọn họ thể hiện ra bên ngoài, nói theo cách của giới trẻ hiện nay thì chính là "chị em plastic".
Khi cả hai còn là công nhân, quan hệ của bọn họ đã không tốt, Chu Khánh Hà thích ăn diện, trong xưởng nổi tiếng là lòe loẹt, từng có một thời là hoa khôi của xưởng. Nhưng vẻ đẹp của bà ta là dựa vào mỹ phẩm, quần áo hợp thời, còn xét riêng về đường nét thì Lưu Ngọc Thuần mới là người đẹp.
Nhưng Lưu Ngọc Thuần không biết ăn diện, cũng không có tâm tư để ý đến chuyện đó. Những người lớn tuổi trong xưởng khi nhớ lại hai người này, gần như đều không hiểu tại sao sau này Lưu Ngọc Thuần lại trở thành chị em với Chu Khánh Hà. Chu Khánh Hà không ít lần nói xấu Lưu Ngọc Thuần sau lưng, thái độ coi Lưu Ngọc Thuần là kẻ thù hết sức rõ ràng. Ngược lại, Lưu Ngọc Thuần có vẻ không thèm cạnh tranh với Chu Khánh Hà.
Nhưng bây giờ Lưu Ngọc Thuần nghĩ gì về Chu Khánh Hà thì đã chết không đối chứng.
Cùng lúc đội trọng án đang họp, Chu Khánh Hà hoang mang lo lắng nhốt mình trong thư phòng, trước mặt bà ta là rất nhiều tấm ảnh, có những tấm đã úa vàng, có những tấm còn mới tinh. Bà ta trải chúng ra, lại cuống cuồng thu gom lại, bỏ vào túi, vừa mở cửa nhìn thấy người đứng bên ngoài thì sợ hãi kêu lên một tiếng, chiếc túi tuột khỏi tay, những bức ảnh vừa cất xong lại lần nữa vương vãi trên mặt đất.
"Bà đang làm gì vậy?" Người đến mặc bộ đồ ngủ ở nhà màu xám tro, ánh mắt nhìn Chu Khánh Hà đầy vẻ chế giễu và chán ghét, chính là chồng của Chu Khánh Hà, Lương Bân.
Căn nhà này rộng hơn 150 mét vuông, Lương Bân bận rộn làm ăn, còn bao nuôi cả người khác bên ngoài, ít khi ở nhà, lúc này lại như cố tình xuất hiện trước mặt Chu Khánh Hà.
"Liên quan gì đến ông?" Chu Khánh Hà vội vàng ngồi xuống, muốn nhặt những tấm ảnh trên đất lên, không ngờ Lương Bân đã nhanh hơn bà ta, ngồi xổm xuống, nhanh chóng nhặt lấy ba tấm, bà ta hoảng hốt muốn giật lại, "Trả lại cho tôi!"
Tay trái Lương Bân cầm ảnh, tay phải đẩy mạnh bà ta một cái, "Đây không phải là Lưu Ngọc Thuần sao? Sao bà lại có ảnh của bà ấy từ hơn 20 năm trước? Còn nhiều thế này?"
Lưng Chu Khánh Hà đập vào tường, đau đớn nhăn nhó, điên cuồng lao đến, "Đưa đây! Trả lại cho tôi!"
Lương Bân tuy đã hơn 60 tuổi nhưng cơ thể vẫn tráng kiện, dễ dàng chế ngự được Chu Khánh Hà, "Tôi nói chứ, không phải bà đã hại chết người chị em thân thiết của mình rồi chứ?"
Chu Khánh Hà thét lên, "Ông nói bậy bạ gì đó! Lão già chết tiệt! Mẹ kiếp, ông buông tôi ra! Cút đi!"
Bà ta càng giãy giụa, Lương Bân càng tỏ vẻ thích thú xem kịch vui, "Bà già, không phải bà nên cảm ơn tôi sao? Cảnh sát sớm đã nghi ngờ bà rồi, nếu tôi nói với bọn họ rằng bà thường xuyên theo dõi Lưu Ngọc Thuần, bây giờ bà còn có thể yên ổn ở nhà sao?"
Đồng tử Chu Khánh Hà co rút lại, "Ông theo dõi tôi?"
Lương Bân cười lạnh, "Bà có thể theo dõi tôi, quấy rối Tiểu Lê, tại sao tôi không thể theo dõi bà, xem bà cả ngày làm gì?"
Trong nháy mắt Chu Khánh Hà như bị hút hết sức lực, bà ta dựa vào tường oán độc nhìn chằm chằm Lương Bân, một lát sau, dường như cuối cùng cũng bình tĩnh lại, "Tôi còn chưa tính sổ với ông, hôm nay ông nói những lời đó với cảnh sát là cố tình chơi tôi đúng không?"
Lương Bân: "Chơi bà? Tôi chỉ làm tròn nghĩa vụ của một công dân, không nói dối cảnh sát mà thôi. Chu Khánh Hà, nếu bà thực sự gặp chuyện, tôi khuyên bà nên sớm ra tự thú, tranh thủ được khoan hồng."
Chu Khánh Hà phun một bãi nước bọt qua, "Ông muốn lấy chuyện này uy h**p tôi ly hôn! Đừng hòng!"
Lương Bân lau đi vết bẩn trên mặt, cúi đầu nhìn Chu Khánh Hà vội vã nhặt ảnh lên, bình tĩnh nói: "Rốt cuộc thì Lưu Ngọc Thuần đã làm gì bà?"
Vẻ mặt Chu Khánh Hà vô cùng phẫn nộ, mỉa mai nói: "Chẳng lẽ ông cũng có thể hạ thủ với loại phụ nữ đó sao?"
Lương Bân nói: "Bà rất ghen tị với cô ta phải không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!