"Mẹ tôi chính là bị bọn họ lôi kéo mới thành ra cái dạng này!" Vừa nói, Vương Tiểu Văn vừa lấy hai tay che mặt, khóc không thành tiếng.
Quý Trầm Giao đẩy hộp khăn giấy trên bàn về phía cô ta, đợi cô ta bình tĩnh lại một chút rồi mới tiếp tục hỏi: "Tại sao cô lại nói như vậy?"
Vương Tiểu Văn hơi ngửa mặt lên, cố gắng kìm nén nước mắt đang chực trào ra, vẻ mặt bi thương không giống giả vờ, nhưng dáng vẻ khi nói chuyện lại có chút nghiến răng nghiến lợi, "Trước kia mẹ tôi rất tốt, đối với tôi, đối với bố tôi, đối với bà nội tôi đều tốt, khi đó tôi còn đang đi học, bố tôi cũng chỉ là một công nhân bình thường, gia đình chúng tôi sống rất khổ, toàn nhờ mẹ tôi vun vén chi tiêu, cuộc sống mới tạm ổn."
Ngành chế tạo và dược phẩm ở thành phố Hạ Dung rất phát triển, nhưng công nhân thời xưa nếu không phải chức vụ từ kỹ sư trở lên thì tiền lương vẫn sẽ ở mức dưới trung bình, mà mức sống ở thành phố Hạ Dung thì lại không hề thấp, gia đình công nhân bình thường quả thật không dễ sống.
"Sau này mẹ tôi về hưu, Chu Khánh Hà thường xuyên đến tìm bà ấy, ban đầu tôi và bố tôi đều cảm thấy bà ấy nên ra ngoài chơi nhiều hơn, bù lại những tháng ngày tuổi trẻ chưa từng được hưởng thụ." Vương Tiểu Văn cúi đầu, như đang lẩm bẩm một mình, "Sau khi tôi tốt nghiệp tìm được công việc không tệ, làm trong lĩnh vực quảng cáo, tuy rằng vất vả, nhưng lương cao. Bố tôi được thuê làm kỹ sư cao cấp, năm kia về hưu rồi còn được mời làm lại, lương hưu và lương làm lại cộng vô còn cao hơn cả tôi.
Cuộc sống gia đình chúng tôi đã khác xưa rất nhiều."
"Tôi và bố tôi đều sẵn lòng đưa tiền cho mẹ tôi tiêu, mấy người đó chụp ảnh sẽ mặc quần áo đẹp, tôi còn từng dẫn bà ấy đi mua nữa. Nhưng bắt đầu từ ba năm trước, bà ấy bỗng trở nên càng ngày càng…."
Vương Tiểu Văn lại lần nữa nghẹn ngào, hai tay nắm chặt lấy nhau, trông thật đau khổ, giọng nói khàn đặc lăn lộn trong cổ họng, dường như không thể nói tiếp được nữa.
Quý Trầm Giao nhạy bén đoán được kết cục – Lưu Ngọc Thuần từ một người vợ hiền mẹ đảm chăm lo cho gia đình, dưới ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, đã biến thành một người bị d*c v*ng vật chất chinh phục, tham lam vô độ.
Nhưng, điều này có một tiền đề, đó là trong mắt Vương Tiểu Văn.
"Cái vòng bạn bè của Chu Khánh Hà đều là những người như thế nào? Chồng của bọn họ đều là người làm ăn buôn bán, đương nhiên là kiếm tiền dễ dàng, mỗi lần ra ngoài đều mặc quần áo không giống nhau, mẹ tôi không có nhiều quần áo như vậy, Chu Khánh Hà liền cho bà ấy mượn, còn nói bà vất vả vì cái nhà này cả đời rồi, về hưu rồi còn không sống cho bản thân mình một chút được sao?"
"Mẹ tôi thay đổi rồi, chỉ quan tâm đến vẻ bề ngoài của bản thân, đồ trang điểm, quần áo còn nhiều hơn cả tôi. Sau khi tôi đi làm mỗi tháng đưa cho bà ấy năm nghìn, sau này mấy năm gần đây là tám nghìn, tiền lương của bố tôi đều đưa hết cho bà ấy, trước kia bà ấy còn để dành, sau này vậy mà toàn bộ đều mang đi mua quần áo!"
Nỗi bi thương của Vương Tiểu Văn mơ hồ bị phẫn nộ thay thế, vai khẽ run rẩy, "Chúng tôi đã nói chuyện với bà ấy rất nhiều lần, mỗi lần bà ấy đều lấy mấy cái lý lẽ vớ vẩn của Chu Khánh Hà ra để nói lại chúng tôi."
Quý Trầm Giao hỏi: "Lương hưu của bà ấy là bao nhiêu? Có từng cân nhắc đến việc không đưa tiền cho bà ấy nữa không?"
"Ba nghìn!" Vương Tiểu Văn nói: "Có một tháng, tôi và bố tôi chỉ đưa cho bà ấy hai nghìn, bà liền suốt ngày ở nhà nói bóng nói gió chỉ trích, nói bà ấy gả vào nhà họ Vương chịu khổ. Tôi một là không chịu nổi bà ấy lải nhải, hai là nghĩ đến lúc gia đình khó khăn đúng là nhờ có bà ấy, vẫn là đưa tiền cho bà ấy."
"Nói cách khác, mọi người không có cách nào thay đổi được thói quen thích so bì tiêu tiền của bà ấy?"
Vương Tiểu Văn chua xót gật đầu, "Mỗi nhà mỗi cảnh."
Quý Trầm Giao lại hỏi: "Hiện tại cô đang ở đâu?"
Vương Tiểu Văn ngẩn người ra một chút, "Khu Nam Thành."
"Nhà thuê?"
"Vâng."
"Chuyển ra ngoài từ lúc nào, vì sao?"
"Một năm trước, tôi thật sự không chịu nổi bà ấy nữa rồi, mắt không thấy tâm không phiền."
Quý Trầm Giao hỏi: "Là mâu thuẫn tích tụ lâu ngày bùng nổ, hay là có vấn đề bộc phát nào đó?"
"Cái gì cũng đều có cả, nhưng mấu chốt vẫn là bà ấy bắt đầu dùng Mộc Âm." Vương Tiểu Văn bất lực lắc đầu, "Cảnh sát các anh có chơi Mộc Âm không?"
Quý Trầm Giao lắc đầu, anh lấy đâu ra thời gian mà lên mạng xã hội. Nhưng cục cảnh sát thành phố vì muốn gần gũi với quần chúng nên trên các nền tảng mạng xã hội đều có tài khoản chính thức.
"Cái thứ đó rất hại người, từ khi mẹ tôi bắt đầu chơi, bà ấy cứ như bị hút hồn, trước khi tôi đi làm bà ấy đang lướt, tan làm về nhà thấy bà ấy vẫn đang lướt, hơn nữa quần áo càng ngày càng mua nhiều, còn mua cả mũ nữa. Người ta gọi bà ấy là "Nữ Hoàng Mỹ Mạo", bà ấy lại càng mất phương hướng, chẳng biết trời trăng gì nữa."
"Tính chất công việc của tôi vốn dĩ về nhà cũng cần phải tăng ca, suy nghĩ tìm kiếm ý tưởng, nhưng trong nhà lúc nào cũng là những bản nhạc rẻ tiền của Mộc Âm, tôi không chịu nổi nữa rồi." Vương Tiểu Văn rơi vào nỗi sợ hãi tột độ, "Tôi muốn rời khỏi cái nhà này, rời khỏi bà ấy."
Quý Trầm Giao hỏi: "Chuyện chuyển nhà, cô và Lưu Ngọc Thuần có xảy ra tranh chấp không?"
Vương Tiểu Văn do dự vài giây, giọng nói dần nhỏ xuống, "Có cãi nhau."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!