Chương 30: Song Sư (30)

Vụ án này tạm thời Quý Trầm Giao không định để Lăng Liệp tham gia, nhưng người đã đến rồi, anh vừa hay có thể hỏi vài câu, "Qua đây nói chuyện."

Lăng Liệp đang định đi bao giày tự mang theo thì đã bị Quý Trầm Giao kéo đến chỗ cầu thang.

"Chậm thôi chậm thôi, ngã bây giờ!" Lăng Liệp vội vàng kêu lên: "Sao cảnh sát lại…."

"Ức h**p dân lành." Quý Trầm Giao giúp hắn nói nốt nửa câu còn lại.

Lăng Liệp đứng vững, còn không quên lẩm bẩm: "Nói lời của dân lành, khiến dân lành không còn gì để nói."

Kiểu nhà như thế này hai đầu hành lang đều có lỗ thông gió hình tổ ong, ánh nắng buổi chiều chiếu vào, vàng rực một mảnh, ánh nắng chiếu lên người Lăng Liệp, trông như được phủ một lớp lông tơ mềm mại.

Quý Trầm Giao nuốt những lời định móc mỉa Lăng Liệp lại, "Anh đến đây làm gì?"

Lăng Liệp: "Anh muốn nói chuyện gì với tôi?" Vừa nói, hắn vừa xoa xoa đôi bao giày chưa dùng đến, có chút tiếc rẻ nhét chúng vào túi áo.

Quý Trầm Giao cười lạnh, "Anh chuẩn bị kỹ càng thật đấy."

"Đương nhiên rồi, tôi đoán trước được các anh sẽ không cho tôi bao giày. Tôi thông minh lanh lợi lại rất có tố chất."

Quý Trầm Giao lại nảy ra suy nghĩ có phần hoang đường kia – Lăng Liệp có phải là người của cơ quan cấp cao nào đó không?

"Bớt nói nhảm." Quý Trầm Giao kéo mạch suy nghĩ của mình lại, "Đến đây làm gì?"

"Đội trống lưng của chúng tôi náo loạn hết cả lên rồi." Lăng Liệp lắc lắc điện thoại, "Mấy chị mấy cô hôm nay toàn nói "Nữ Hoàng Mỹ Mạo" chết rồi, vậy nên tôi đến xem thử."

"Người đội trống lưng của các cậu quan tâm đến bà ấy như vậy à?"

"Dù sao cũng là đối tượng để bắt chước mà, lại thêm đối thủ cạnh tranh nữa." Ánh mắt Lăng Liệp cứ dán chặt vào căn hộ 302, "Thật sự không cho tôi xem thử chút à?"

Quý Trầm Giao nắm bắt được trọng điểm, "Đối thủ cạnh tranh gì cơ?"

"Uầy, trước kia khi các cửa hàng khai trương chỉ mời đội trống lưng thôi, thành phố Hạ Dung có mấy đội trống lưng của người về hưu, trong đó đội trống lưng Xuân Liễu của chúng tôi là nổi tiếng nhất." Lăng Liệp có vẻ rất tự hào, "Nhưng "Nữ Hoàng Mỹ Mạo" nổi tiếng trên mạng, công việc của chúng tôi dần dần bị đội người mẫu Hồng Vân của bọn họ cướp mất.

Mấy chị mấy cô ai nấy đều nghẹn một bụng tức đó!"

Quý Trầm Giao suy ngẫm một hồi, "Anh từng tiếp xúc với "Nữ Hoàng Mỹ Mạo" chưa?"

Lăng Liệp nói: "Tôi từng gặp rồi, thật ra anh cũng từng gặp."

"Hả?"

"Lần anh đến Miếu Sơn bắt tôi đó, đội người mẫu Hồng Vân cũng ở đó, cũng là lần đó tôi mới nhìn thoáng qua "Nữ Hoàng Mỹ Mạo"."

Quý Trầm Giao hồi tưởng lại, lúc đó sự chú ý của anh đều đặt hết lên người Lăng Liệp, căn bản không nhìn thấy người khác.

Lăng Liệp lại nói: "Tôi chưa từng nói chuyện với bà ấy, nhưng hôm đó trong đội của bọn họ cũng có một người xấp xỉ tuổi tôi."

Quý Trầm Giao: "Ý anh là gì?"

"Không có ý gì cả, trí nhớ tốt, nhìn qua là nhớ." Lăng Liệp lại bắt đầu ba hoa, "Trong nhóm các chị các cô đã về hưu có một anh đẹp trai như tôi chẳng phải rất nổi bật sao? Hôm đó trong đội của bọn họ cũng có một anh đẹp trai, mặt thì không nhìn rõ, nhưng chắc chắn không đẹp trai bằng tôi."

Quý Trầm Giao: "…Không nhìn rõ mặt mà anh biết là người ta đẹp trai?"

"Đẹp trai chủ yếu là ở khí chất." Lăng Liệp vỗ vỗ vai Quý Trầm Giao, ngón tay lướt qua giữa hai người.

Quý Trầm Giao: "?"

Lăng Liệp cười nói: "Đến cái này cũng không hiểu à? Ý tôi là, giống như khí chất của hai chúng ta đây này, không cần nhìn mặt cũng biết là đẹp trai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!