Chương 3: Song Sư (03)

Trên giấy tờ tùy thân cho thấy: Lăng Liệp, hai mươi tám tuổi, người huyện Bạch Hương, thành phố Hạ Dung.

"Cậu ta nói đến đây làm thuê, muốn tìm chỗ ở." Ký Triển càng nói càng buồn: "Căn nhà này là nhà máy gạch men cũ xây cho công nhân ở, nhà máy đóng cửa lâu rồi, nhiều công nhân cũng không ở đây nữa, đều cho thuê cả, khu này toàn thế. Nên tôi không thấy Tiểu Lăng có gì lạ, ai ngờ…haizz!"

Hàng xóm láng giềng đều đến, mỗi người một câu.

"Làm thuê cái gì chứ? Có thấy sáng bảy tám giờ hắn ra khỏi nhà đâu!"

"Có lần tôi dậy đi vệ sinh vào ban đêm, rèm phòng khách nhà tôi không kéo, tôi thấy lúc đó hắn mới về nhà, lúc đó cũng đã là bốn giờ rưỡi sáng rồi!"

"Quần áo hắn mặc cũng kỳ quái, đúng rồi, tôi nghe nói hắn toàn đi với mấy bà lão hay nhảy múa."

"Chắc chắn là giết người rồi bỏ trốn!"

Trong nhà quét dọn quá sạch sẽ, rác rưởi đổ hết, tủ lạnh trống trơn, quả thực có chút giống như bỏ trốn. Nhưng Quý Trầm Giao càng nhìn càng thấy không ổn.

Người tên Lăng Liệp này thuê nhà ở đây, giết hàng xóm của mình, mặc cho ông ta bộ đồ đánh trống lưng của mình, động cơ là gì? Thủ pháp giết người lại thành thạo như vậy, là bị ai đó sai khiến, ẩn nấp ở đây chờ thời cơ hành động sao? Nếu chuyên nghiệp như vậy, lại không sợ bị lộ thân phận, sao phải ở tận nửa năm mới ra tay?

Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, hiện tại Lăng Liệp là nghi phạm số một, việc cấp bách là phải tìm hắn cho bằng được.

Hợp đồng của Ký Triển có thông tin liên lạc của Lăng Liệp, Quý Trầm Giao gọi vào số điện thoại đó thì báo đã tắt máy. Điều này càng giống như là trốn tội.

Quý Trầm Giao bảo kỹ thuật viên theo dõi số điện thoại này. Kỹ thuật trinh sát của đội trọng án tên là Thẩm Tê, là người nhỏ tuổi nhất trong đội, kỹ năng mạng rất giỏi, nhưng lại thiếu tinh tế trong cách cư xử, ngay cả đội trưởng đội hình sự và phó cục trưởng mà cậu ta cũng dám cãi lại, chỉ có mỗi Quý Trầm Giao là cậu ta nể phục, đúng kiểu fan cuồng của Quý Trầm Giao.

"Vâng, anh, cứ giao cho em!" Thẩm Tê vui vẻ nhận nhiệm vụ.

Lăng Liệp tạm thời mất tích, các hoạt động điều tra khác vẫn đang được khẩn trương tiến hành. Người dân ở đường Tà Dương biết rất ít về Lăng Liệp, nhưng ai cũng có thể nói vài lời về Hoàng Huân Đồng.

Hoàng Huân Đồng đã ở đây ít nhất mười năm, ban đầu là thuê trọ, sau đó đi bán hàng rong, khuân vác, rửa bát, tích cóp được một ít tiền thì liền mua lại căn hộ từ chủ cũ. Mua sớm, cộng thêm nhà ở đường Tà Dương lại xuống cấp, chủ nhà muốn bán gấp nên Hoàng Huân Đồng mua được với giá hời.

Nếu nói về danh tiếng thì danh tiếng của Hoàng Huân Đồng còn tệ hơn cả Lăng Liệp. Mấy năm trước, ông ta còn coi như an phận, làm cùng lúc mấy công việc, ban ngày thì làm lao động chân tay ở công trường, tối đến thì làm bảo vệ ở quán bar. Nhưng sau này, có lẽ là đã tích góp đủ tiền, lại có được nơi nương náu thực sự của mình, ông ta bắt đầu ăn chơi lêu lổng, còn thường xuyên dẫn gái massage về nhà.

Thiệu Linh đang ở cùng nhà với ông ta hiện tại có thể coi là người ở với ông ta lâu nhất.

"Mấy loại người này chúng tôi thấy nhiều rồi, dân ở quê lên, không có bố mẹ quản, cũng không có người phụ nữ nào đăng ký kết hôn, cả đời cứ thế thôi." Người hàng xóm ở cùng tầng sáu với Hoàng Huân Đồng nói: "Chuyện nhà ông ta tôi cũng không nói lung tung, nhưng bực mình là ở chỗ, ông ta thích uống rượu, thường xuyên nửa đêm mới về, đóng cửa sắt rầm rầm, làm con nhà tôi không ngủ được!"

Một người hàng xóm khác nói: "Ông ta còn thích cờ bạc nữa! Nói là đến quán mạt chược trông coi, chẳng qua là tự ông ta thích đánh thôi. Còn đánh lớn nữa ấy chứ, có lần ông ta nợ tiền người ta, bọn họ còn đến nhà gây chuyện ầm ĩ, tôi không dám mở cửa sắt ra luôn!"

"Người này trước đây không như vậy, hòa nhã lắm, không biết bị cái gì mà thành ra như thế."

"Mãn kinh à? Đàn ông cũng bị mãn kinh à?"

Quý Trầm Giao phát hiện, không ít người đều nhắc đến việc tính cách và lối sống của Hoàng Huân Đồng có một giai đoạn thay đổi, nhưng lại không nói ra được thời gian cụ thể, tóm lại là trong mấy năm gần đây.

Mấy năm gần đây Hoàng Huân Đồng đã gặp chuyện gì?

"Cái này thì tôi biết thế nào được?" Sau khi Thiệu Linh đến cục cảnh sát thì lại rất tò mò, giống như một khách du lịch đi xem xét xung quanh, còn xin thuốc lá của cảnh sát nữ, sau đó được tặng một lon sữa Vượng Tử.

"Các vị thật là vui tính, lấy đồ tốt như vậy đãi tôi, có phải muốn hối lộ tôi không?" Thiệu Linh uống một ngụm, mặt nhăn nhó, giống như đang cố gắng nếm thử vậy.

Nữ cảnh sát là nhân viên văn thư của đội, thỉnh thoảng sẽ đến đội trọng án giúp việc, bị Thiệu Linh nói cho có chút lúng túng, không biết phải làm sao – đó thì coi là tốt gì chứ? Cô mua cả thùng để ở văn phòng, thích uống thì lấy một lon, cũng không đắt.

Quý Trầm Giao lại hiểu hành động của Thiệu Linh. Khi còn nhỏ đã trải qua những ngày thiếu ăn thiếu mặc, loại sữa đóng lon mà trẻ con đều thích này là một món xa xỉ không thể với tới.

Có lẽ Thiệu Linh có một tuổi thơ nghèo khó và bất hạnh.

"Bà quen Hoàng Huân Đồng như thế nào?" Quý Trầm Giao hỏi: "Khi nào?"

Hai tay Thiệu Linh cầm lon sữa, cẩn thận lăn hai vòng trong lòng bàn tay, sau đó đặt lên bàn, "Tôi làm thợ gội đầu, ông ta đến chỗ chúng tôi sử dụng dịch vụ, cứ thế mà quen thôi. Khoảng hai năm trước thì phải? Nhưng lúc đó ông ta có người phụ nữ khác rồi, tôi với ông ta chỉ là quan hệ khách hàng và nhân viên phục vụ. Ông ta nói chuyện với tôi, nói đã tìm người hơn một năm rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!