Chương 29: Song Sư (29)

Chiếc xe buýt trống trải dừng lại ở trạm công viên Miếu Sơn, một đám các cô các dì lớn tuổi đã về hưu ăn mặc sặc sỡ ùa lên. Lên xe rồi cũng không vội ngồi xuống, bọn họ vây quanh một người trong nhóm, không biết là đang thúc giục chuyện gì.

Bác tài sợ bọn họ bị ngã, vội vàng nhìn vào gương chiếu hậu nhắc nhở: "Các chị mau ngồi vào đi, ngã thì không còn xinh đẹp nữa đâu."

Câu nói này khiến mọi người cảm thấy rất hài lòng, người đứng đầu lập tức giục những người khác ngồi xuống, "Đừng nhìn nữa, đừng nhìn nữa, ngồi xuống hết đi, một mình tôi liên lạc với cô ấy là đủ rồi, các bà nhìn cái gì."

Xe buýt từ từ chạy đến trạm tiếp theo, một người kêu lên: "Chị Hà, cái bà Ngọc Thuần này làm sao vậy? Hễ nói đến chuyện đi ngắm hoa chụp ảnh, nó không phải bà ấy là người tích cực nhất hay sao?"

Chu Khánh Hà lại gửi một tin nhắn thoại cho Lưu Ngọc Thuần, nhưng vẫn không nhận được phản hồi. Bà thoát ứng dụng, trên màn hình là bức ảnh bà mặc sườn xám, "Đến nhà bà ấy thì biết thôi."

Đám các cô các dì lớn tuổi đã đi tổng cộng ba trạm, suốt cả quãng đường đều bàn tán về người tên Lưu Ngọc Thuần này. Bác tài bất đắc dĩ nghe được một chút, biết bọn họ nhân lúc ngày thường ít người, hẹn nhau lên Miếu Sơn ngắm hoa đào, chụp ảnh. Nhưng người bạn đồng hành đến muộn, điện thoại không nghe máy, tin nhắn không trả lời, vì vậy có người đề nghị cùng đến nhà bà ấy tìm.

Lúc đầu bác tài còn thấy đám các cô các dì này thật tốt bụng, sau lại nghe bọn họ dùng giọng điệu chua ngoa nói đồ của Lưu Ngọc Thuần nhiều nhất, mũ và váy là đẹp nhất, nhân cơ hội đến mượn dùng.

Tới trạm phố Cảm Tử, mọi người xuống xe. Chu Khánh Hà như một hướng dẫn viên đi phía trước, chỉ vào một con đường nhỏ chật hẹp, nói: "Khu này trước đây là nhà máy sản xuất phụ tùng, bà ấy ở trong đó."

Những ngôi nhà trong khu nhà máy cũ kỹ đương nhiên không thể mới được, hầu hết đều là những tòa nhà thấp dưới tám tầng, không có thang máy, cầu thang thì tối tăm. Một người ngạc nhiên lên tiếng: "Lưu Ngọc Thuần lại ở cái chỗ này à? Tôi thấy bà ấy có vẻ giàu có lắm mà."

Chu Khánh Hà nói: "Bà thì biết gì, mấy căn nhà này nhìn thì cũ kỹ vậy thôi, nhưng đều là nhà máy chia cho, tôi từng đến nhà Ngọc Thuần rồi, trang trí sang trọng lắm, một mình bà ấy ở căn ba phòng ngủ một phòng khách, sống sướng lắm đấy."

Vừa nói, cả đám đã đến tầng ba của tòa nhà số 7. Mỗi tầng có bốn hộ, Chu Khánh Hà gõ vài tiếng vào cửa căn hộ 302, nhưng không có ai trả lời.

"Chúng ta đi một chuyến công cốc à?"

"Đừng vội, đây có phải là chìa khóa dự phòng của bà ấy không?" Chu Khánh Hà đắc ý cười, từ khe cửa sắt lấy ra một chiếc chìa khóa.

Trước khi mở cửa, có người kêu lên: "Chờ chút, chúng ta quay video cho Lưu Ngọc Thuần xem!"

"Được được được, bà ấy thích livestream nhất mà!"

"Chúng ta cũng học bà ấy xem sao, biết đâu cũng được phong nữ hoàng cái gì đó!"

"Nằm mơ đi, bà có nhiều tiền mua mũ thế không?"

Chu Khánh Hà chỉ vặn chìa khóa một cái là cửa đã mở ra. Hơn chục người ùa vào, ít nhất có năm người giơ điện thoại lên livestream, ai cũng muốn chạy lên trước, quay được cái gì đó khiến người ta phải trầm trồ.

"Nhà rộng thật đấy! Ngọc Thuần, bà ở nhà phải không? Cửa cũng không khóa!"

Trong chốc lát, phòng khách rộng rãi đã chật kín người, sự hưng phấn ngắn ngủi qua đi, cuối cùng Chu Khánh Hà cũng nhận ra có điều gì đó khác thường.

"Mọi người… có ai ngửi thấy mùi gì không?"

"Mùi tanh?"

Chu Khánh Hà lại gọi một tiếng "Lưu Ngọc Thuần" rồi bước về phía phòng ngủ. Khi bà đến phòng ngủ chính, nhìn rõ cảnh tượng bên trong thì sợ hãi ngã ngồi xuống đất, không thốt nên lời.

Những người đi theo cũng quên mất mình đang livestream, camera ghi lại rõ nét cảnh tượng kinh hoàng đó – một người phụ nữ mặc chiếc váy dài nhuộm đầy máu, trên cổ là một vết thương lớn đáng sợ, vết thương đó như đang lớn dần, hút cạn sinh lực của bà. Bà nằm giữa những chiếc mũ như một vườn hoa rực rỡ.

Video livestream lan truyền với tốc độ chóng mặt, chưa đầy nửa tiếng đã trở thành chủ đề nóng nhất của thành phố Hạ Dung. Trên mạng xôn xao bàn tán, từ khóa được nhắc đến nhiều nhất là "Nữ Hoàng Mỹ Mạo".

"Nữ Hoàng Mỹ Mạo?" Trên chiếc xe cảnh sát đang hú còi, Quý Trầm Giao đang xem các đoạn video livestream và những suy đoán của cư dân mạng. Video về thi thể đã bị nền tảng chặn, nhưng việc phát tán ngầm thì khó mà ngăn chặn được.

Quý Trầm Giao cảm thấy dường như đã nghe thấy cái từ này ở đâu đó, suy nghĩ kỹ lại thì nhớ ra là đã nghe từ miệng Lăng Liệp.

Dạo này, trọng tâm công việc của đội trọng án vẫn là tìm kiếm manh mối vụ án Lưu Ý Tường, theo hướng đã xác định trước đó, bọn họ đang xác minh những nơi mà Ký Khắc từng đi công tác, theo dõi đứa cháu trai có hành vi bất thường là Ký Hành, ngoài ra còn phải tìm cách làm rõ tình hình cuộc sống của Lăng Liệp ở nước ngoài.

So với hai việc trên, việc điều tra Lăng Liệp là khó nhất, một khi liên quan đến nước ngoài thì rất nhiều lý lịch có thể làm giả. Quý Trầm Giao thực sự không thể điều tra thêm được, đành phải xin Tạ Khuynh cấp quyền cao hơn. Tạ Khuynh luôn ủng hộ công việc của anh lại đột nhiên tỏ ra không có hứng thú, còn dùng những lời lẽ quan liêu để lấp l**m với anh. Anh đã nhấn mạnh rằng Lăng Liệp có vấn đề, dù không liên quan đến vụ án Lưu Ý Tường thì cũng có thể dính líu đến các vụ án khác.

Tạ Khuynh cười nói: "Sư đệ à, cậu không thể đi trên đường, thấy ai có khả năng là kẻ xấu thì bắt giam và thẩm vấn họ mà không có bằng chứng, hoặc xâm phạm quyền riêng tư của người ta được. Lăng Liệp bây giờ chẳng phải vẫn đang ở nhà cậu sao, nếu hắn thực sự có vấn đề, tôi tin rằng cậu có thể giải quyết nhanh nhất có thể."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!