Chương 28: Song Sư (28)

Cửa hàng McDonald gần Cục cảnh sát thành phố này có quy mô rất lớn, là một trong những cửa hàng nhượng quyền trực tiếp đầu tiên có mặt ở thành phố Hạ Dung. Sau hơn hai mươi năm, cửa hàng đã được tu sửa nhiều lần, còn bổ sung thêm khu vui chơi cho trẻ em.

Những gia đình sống gần đó đều thích đưa con nhỏ đến đây, vì gần Cục Cảnh sát nên có thể nói đây là cửa hàng McDonald an toàn nhất thành phố.

Khu vực gọi món chật ních những đứa trẻ ồn ào, người lớn thì chỉ đi theo trả tiền, duy chỉ có Lăng Liệp, một "đứa trẻ lớn xác", lại chăm chú nhìn vào bảng thực đơn với ánh mắt còn sáng hơn cả nhiều đứa trẻ khác.

Quý Trầm Giao không chịu nổi sự ồn ào này, lúc đầu đứng xa ở bên cạnh chỗ ngồi gần cửa sổ. Lăng Liệp chọn xong quay đầu lại thì không thấy người đâu, vẻ mặt bỗng trở nên có chút hoang mang.

Hắn không tìm thấy Quý Trầm Giao, nhưng Quý Trầm Giao thì luôn dõi theo hắn, anh vẫy tay ra hiệu mình không đi đâu cả.

Vẻ hoang mang thoáng qua trong ánh mắt Lăng Liệp biến mất, như thể chưa từng tồn tại, hắn mỉm cười bước đến, "Anh trốn ở đây, tôi còn tưởng anh đổi ý bỏ đi rồi chứ."

Quý Trầm Giao nói: "Ồn quá."

"Vậy cũng phải cùng nhau gọi món chứ." Lăng Liệp rất thực tế nói: "Đã nói là anh mời mà, anh không có ở đây, chẳng lẽ tôi tự mời mình ăn à?"

Quý Trầm Giao: "…"

Trở lại trước bảng thực đơn, Lăng Liệp nhanh chóng gọi một combo cánh gà cay, ba cái bánh hamburger gà cay, lúc đang định tiếp tục gọi thì Quý Trầm Giao đã chân thành hỏi: "Anh ăn hết được ba cái hamburger à?"

Lăng Liệp nói: "Một cái trong đó là gọi cho anh."

Quý Trầm Giao không thích đồ ăn nhanh có nhiều calo, "Anh gọi phần của mình thôi, tôi không ăn."

Lăng Liệp cũng không bỏ bớt cái hamburger nào, im lặng quay đầu nhìn chằm chằm vào bảng thực đơn, có vẻ như đang nghiêm túc suy nghĩ xem nên gọi thêm gì.

Xung quanh quá ồn ào, Quý Trầm Giao không nhịn được giục Lăng Liệp nhanh lên. Lăng Liệp quay đầu nhìn anh, "Nhưng ở đây ngon nhất là hamburger gà cay mà, tôi không nghĩ ra món nào có thể thay thế được."

"Đã bảo là tôi không ăn mà."

"Vậy anh nhìn tôi ăn? Thôi bỏ đi, ngại lắm."

"…Được rồi, vậy anh gọi đi."

Lăng Liệp hài lòng gọi thêm coca cola, khoai tây chiên và bánh tart trứng, rồi thanh toán.

Trả tiền xong, Quý Trầm Giao nhanh chóng chuồn đi, ngồi ở bên cửa sổ lướt điện thoại. Chẳng mấy chốc, một núi đồ ăn được đặt xuống trước mặt, chỉ nghĩ đến việc phải vận động bao lâu để tiêu thụ hết chúng thôi đã khiến anh nhíu mày.

Quý Trầm Giao ngẩng đầu, mí mắt lại khẽ giật một cái. Lăng Liệp không biết lấy đâu ra một chiếc mũ chóp nhọn, đội hơi lệch, theo cử động liền rơi xuống.

Quý Trầm Giao nhanh tay lẹ mắt bắt được, nếu không thì chóp mũ đã chọc vào lon nước ngọt rồi.

"Cảm ơn." Lăng Liệp nhận lại mũ, đội lại, lục lọi trong núi đồ ăn, lấy ra một món đồ chơi.

Quý Trầm Giao hiểu ra, "Vì đồ chơi à?"

Lăng Liệp ném đồ chơi sang một bên, "Tiện thể lấy được đồ chơi thôi, tôi thích ăn McDonald mà."

Trong giọng điệu của hắn, Quý Trầm Giao lại có thể đọc ra một chút khinh bỉ, như thể đến McDonald vì đồ chơi là hành động của trẻ con, người lớn đều đến vì ăn uống.

Quý Trầm Giao cạn lời, không biết cái chuỗi khinh bỉ này từ đâu ra, đặc biệt là người phát tín hiệu khinh bỉ này còn đang đội chiếc mũ chóp nhọn mà trẻ con hay đội.

Gọi phần ăn cho hai người, nhưng Quý Trầm Giao chỉ ăn tượng trưng phần rau trong hamburger và một miếng cánh gà.

Lăng Liệp thấy anh ăn ít như vậy thì tỏ vẻ không hài lòng, "Các anh làm cảnh sát, ăn ít vậy thì bắt tội phạm kiểu gì?"

Quý Trầm Giao: "Tôi không thích ăn đồ nhiều calo."

Lăng Liệp tiếc rẻ nói: "Vậy thì tiếc thật."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!