Chương 27: Song Sư (27)

Dạo gần đây, công viên Miếu Sơn trở thành địa điểm tập luyện của đội trống lưng. Các cô các bà về hưu múa những dải lụa màu sắc dưới tán cây hoa, thoạt nhìn có vẻ buồn cười, nhưng nhìn lâu lại không khỏi bị sự vui vẻ, lạc quan của bọn họ lây nhiễm, không hòa mình vào cùng cũng khó.

Trạm xe buýt ở dưới chân núi, xe riêng có thể lái lên bãi đỗ xe trên núi. Quý Trầm Giao đưa Lăng Liệp lên đó, khi Lăng Liệp vừa mở cửa xe bước xuống, Quý Trầm Giao cũng tháo dây an toàn.

Lăng Liệp: "Hả?"

Quý Trầm Giao: "Sao, chỉ có mình anh được đến à?"

Lăng Liệp: "Chủ yếu là không hợp với anh."

Quý Trầm Giao: "?"

Trong công viên hầu hết đều là các cô chú đã về hưu, hiếm hoi lắm mới có vài người trẻ tuổi, cũng đều là được các bà các dì mời đến chụp ảnh. Bọn họ dễ dàng hòa nhập với các chị các cô lớn hơn cả một thế hệ, khí chất cũng gần giống với Lăng Liệp.

Lăng Liệp dùng ánh mắt của một học giả già dặn đánh giá Quý Trầm Giao, rồi nhận xét: "Với khí chất của đội trưởng Quý thì vẫn là đi phá án thì hơn."

Quý Trầm Giao hừ lạnh: "Anh quản được à?"

Lăng Liệp cũng không chấp nhặt với anh, thấy đội trống lưng thì liền nhiệt tình vẫy tay.

Dưới hành lang hoa che nắng, các chị các dì đồng loạt nhìn sang, Cường Xuân Liễu tươi cười rạng rỡ: "Tiểu Lăng, cuối cùng cậu cũng đến rồi!"

Lăng Liệp: "Xin lỗi xin lỗi, mấy ông cảnh sát không ra gì cả, tôi phải khó khăn lắm mới trốn ra được."

Ông cảnh sát bên cạnh: "…"

Trước đó đội trống lưng đã thấy Lăng Liệp bị người ta đưa đi, sau này vụ án mạng ở đường Tà Dương làm náo động cả thành phố, trong đội đương nhiên cũng có người bàn tán về Lăng Liệp, nhưng Cường Xuân Liễu là người đầu tiên đứng ra bênh vực Lăng Liệp. Mọi người nghĩ, người khác nói Lăng Liệp thế nào bọn họ không quản được, nhưng Lăng Liệp tiếp xúc với bọn họ thì rất kiên nhẫn, chịu khó, hiền lành, giản dị, còn tốt hơn cả con trai nhà mình.

Vì vậy mọi người đều đang chờ Lăng Liệp trở lại.

"Này, bộ đồ mới cho cậu đây." Cường Xuân Liễu đưa cho Lăng Liệp một bộ đồ Kung fu màu xanh nhạt, "Bộ trước là làm hồi Tết, cho có không khí, giờ sắp hè rồi, màu này nhìn mát mẻ hơn."

Quý Trầm Giao thấy màu xanh đó mà trong lòng hốt hoảng, Lăng Liệp thì vui vẻ nhận lấy: "Cảm ơn chị, hôm nay chụp ảnh hay là tập luyện thế?"

"Tiểu Lăng, chụp cho các chị một tấm…tấm gì ấy nhỉ?"

"Ảnh nhóm!"

"Đúng đúng đúng, ảnh nhóm, bây giờ cái này đang thịnh hành, chị muốn đăng lên Mộc Âm."

"Được!"

Lăng Liệp bắt đầu bận rộn, Quý Trầm Giao nhìn một lúc, không thấy thú vị gì cả. Chuyện này trong mắt anh thuần túy là lãng phí thời gian và sức lực. Lăng Liệp tạm thời thoát khỏi vụ án, lại đắm chìm vào hoạt động này, anh thật sự không hiểu nổi.

Nhưng nụ cười trên mặt Lăng Liệp lại có sức lây nhiễm kỳ lạ, thật bất ngờ, thần kinh luôn căng thẳng của anh cũng được thả lỏng một chút.

Đội trống lưng vừa chụp vừa di chuyển đến một chỗ xa hơn, Quý Trầm Giao không đi theo. Anh còn có việc quan trọng hơn phải làm, đưa Lăng Liệp đến đây vốn đã nằm ngoài kế hoạch, xuống xe lại càng không nằm trong kế hoạch, việc ngồi xem những hoạt động vô vị này càng là những việc trước đây anh không bao giờ làm.

Anh quay người, đang định đi về phía bãi đỗ xe thì đột nhiên một cơn gió thổi qua, những cây hoa trên đầu đung đưa trong ánh nắng rực rỡ của mùa xuân, những bông hoa rơi xuống. Anh theo bản năng đưa tay ra, bắt lấy một bông trong số đó.

Không hiểu sao, anh lại nhìn về hướng đội trống lưng, Lăng Liệp ở xa chỉ còn là một chấm xanh nhỏ.

Anh khẽ cười một tiếng, nắm chặt bông hoa rơi, lên xe rời đi.

Mặt trời tháng tư đã có chút gay gắt, sau khi chụp ảnh được nửa tiếng, lại tập luyện nửa tiếng, Cường Xuân Liễu thổi còi nghỉ ngơi, nói chuyện phiếm với Lăng Liệp.

"Tiểu Lăng, cậu không biết đâu, đội "Nữ Hoàng Mỹ Mạo" giành khách của bọn chị ngày càng dữ dội!"

"Công việc của chúng ta khác nhau mà, cứ phát triển riêng thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!