Chương 24: Song Sư (24)

Trạm xe buýt Vọng Bắc trong mắt nhiều người ở thành phố Hạ Dung đã thuộc về vùng ngoại ô, nhưng nó thực sự là trạm cuối của không ít tuyến xe buýt trong nội thành. Nếu không phải ngay từ đầu Lăng Liệp đã đưa ra ý kiến, chỉ đính danh khu vực giáp ranh giữa thành thị và nông thôn này thiếu sự giám sát, xe ba bánh đón khách chở hàng tràn lan, thì đội trọng án đã không xếp nó vào danh sách kiểm tra trọng điểm cùng với chợ đồ cũ và chợ đầu mối.

Ở đây có rất nhiều xe ba bánh chở hàng, đội trọng án đã nhanh chóng phát hiện ra chiếc xe này cũng là do hành vi kỳ lạ của chủ xe, ông Lão Điền. Vốn dĩ ông đang đứng ven đường đón khách, trên xe ba bánh đặt tám chiếc ghế đẩu, có thể chở cùng lúc tám người. Về lý mà nói thì điều này không được phép, nhưng những người khác nhiều nhất cũng chỉ tạm thời đuổi khách đi, cảnh sát hỏi gì thì bọn họ nói nấy, cũng không hề trốn tránh.

Còn lão Điền thì lại giống như chuột thấy mèo, nhanh chóng chạy vào trong ngõ. Các thành viên đội trọng án tinh mắt, lập tức chỉ huy chó nghiệp vụ xông lên. Chó nghiệp vụ đánh hơi được mùi, hưng phấn sủa vang.

"Các anh làm gì vậy? Sao lại tịch thu công cụ kiếm sống của tôi?" Lão Điền mặt mày ủ rũ, ngăn cản cảnh sát kiểm tra xe của mình.

Tịch Vãn đang rà soát ở đường Tà Dương, một pháp y như An Tuần phải tiếp nhận công việc kiểm nghiệm hiện trường của cô, cậu ta nhẹ nhàng nói với Lão Điền: "Trên xe của ông có vết máu nghi là của một nạn nhân trong một vụ án giết người, ông xem, mũi chó nghiệp vụ của chúng tôi rất thính. Vì vậy tôi phải mang chiếc xe này về kiểm tra kỹ lưỡng, cũng làm phiền ông đi theo chúng tôi một chuyến."

Lão Điền vừa nghe đến mấy chữ "vụ án giết người" và "nạn nhân" thì liền run như cầy sấy, nếu không phải phía sau cũng có cảnh sát vây quanh thì có lẽ ông đã bỏ chạy từ lâu rồi.

"Không liên quan gì đến tôi cả! Tôi làm ăn lương thiện, không liên quan gì đến tôi!"

An Tuần: "Vậy tại sao trên xe của ông lại có vết máu?"

"Tôi… tôi…" Lão Điền hết cách, "Haizz! Cái xe này là tôi ăn trộm!"

An Tuần: "…"

Trong phòng thẩm vấn tại trụ sở của cục cảnh sát thành phố.

Lão Điền khai, tháng trước công cụ làm ăn của ông là chiếc xe ba bánh chở hàng bị người ta trộm mất, tìm không được, ông lại không nỡ mua chiếc mới, nên luôn để mắt đến xe của người khác, muốn trộm một chiếc về dùng. Ba ngày trước, ông ta ra ngoài từ sáng sớm, trên bãi đất trống cạnh nhà ga có hơn trăm chiếc xe ba bánh chở hàng.

Ông ta rất ghen tị, nếu không bị trộm mất thì xe của ông lúc này cũng đang đậu ở đây.

Lão Điền nhìn một hồi, đang định bỏ đi thì đột nhiên phát hiện một chiếc xe không khóa. Ông vội vàng đi đến, thử tay lái và bánh xe, tất cả đều còn tốt!

Trời còn hơi tối, xung quanh không có ai, Lão Điền nghiến răng một cái, liền kéo chiếc xe ba bánh này về dưới nhà mình. Ngày đầu tiên đi xe thì trong lòng thấp thỏm lo sợ, sợ bị chủ nhân thật sự nhìn thấy. Đến ngày thứ hai thì gan cũng lớn hơn, chiếc xe này lại không có viết tên ai, giờ ông đã khóa nó bằng ổ khóa mới rồi thì xe là của ông, ai có thể cướp lại được chứ?

Chiếc xe ba bánh đã được rửa qua, không có biển số, cũng không có dấu hiệu nhận biết nguồn gốc rõ ràng. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, An Tuần đã lấy được bùn đất ở các nếp gấp của bánh xe khác với bùn đất ở gần trạm xe buýt Vọng Bắc, những bùn đất này bám rất sâu, bị lớp bụi xung quanh trạm xe buýt Vọng Bắc che phủ, gần như là mọc trong nếp gấp, nếu có mẫu vật đối chứng thì rất có khả năng xác định nó thường xuyên hoạt động ở những khu vực nào.

Ngoài ra, khi lấy mẫu vết máu, An Tuần còn phát hiện trên xe ba bánh có hai loại máu, vết máu lấy được từ sàn xe sau khi đối chiếu DNA, xác nhận thuộc về Cam Bằng Phi, còn một loại khác thì khá kỳ lạ, nó nằm ở góc nhọn của tấm chắn bên phải xe, không giống như bị nhỏ giọt hoặc thấm vào, mà giống như có người bị cứa vào.

Vết máu thứ hai thì không đối chiếu được.

"Thẩm Tê, trích xuất camera giám sát dọc đường xem có camera nào quay được chiếc xe này không." Quý Trầm Giao giao nhiệm vụ xong lại nhìn báo cáo An Tuần đưa tới, suy nghĩ một chút, "Tiểu An lại đi đến đường Quang Giản một chuyến nữa, lấy bùn đất từ dải cây xanh ven đường ở hẻm vứt xác và cả đất ở hai trường trung học bên cạnh, mang về so sánh."

Thẩm Tê, An Tuần: "Vâng!"

Quý Trầm Giao không thấy Lăng Liệp đâu, liền gọi điện cho hắn, "Không có ở cục cảnh sát à?"

Lăng Liệp: "Về quê rồi."

Quý Trầm Giao: "…"

Bên chỗ Lăng Liệp có hơi ồn ào, mọi người nói chuyện ầm ĩ, dường như Quý Trầm Giao còn nghe thấy cả giọng nói của Tịch Vãn.

"Đội trưởng Quý, anh không bị tôi dọa sợ đó chứ?" Giọng Lăng Liệp rất tinh quái, "Là một nhân vật quan trọng có liên quan đến điều tra của đội trọng án, vậy mà tôi lại nhân lúc đội trọng án bận tối mắt tối mũi đã phủi mông một cái chạy về quê!"

Quý Trầm Giao không mắc bẫy của hắn: "Đường Tà Dương chẳng phải cũng là quê của anh sao?"

Lăng Liệp: "Ôi chao, đội trưởng Quý thật thông minh, tôi không có việc gì làm, nên đến giúp quý cô Tịch Vãn một tay."

Quý Trầm Giao lười nói nhảm, "Có phát hiện gì không?"

"Quý cô Tịch Vãn, sếp của các cô gọi điện kiểm tra công việc, tôi nói chuyện với anh ấy một lát." Lăng Liệp nói với Tịch Vãn xong thì đi đến một nơi yên tĩnh cách xa đám đông, "Có manh mối rồi, quả thực có một người phụ nữ giống với miêu tả của anh sống ở đây, và ngay trong tòa nhà tôi đang ở, tám năm trước đã chuyển đi rồi, chủ nhà trước của cô ta vẫn còn giữ bản photo chứng minh nhân dân khi cô ta thuê nhà, cô ta tên là Tân Dịch Bình, năm nay bốn mươi tuổi.

Nhưng sau khi chuyển đi thì không ai biết cô ta đã mang theo con gái đi đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!