Chương 229: Ngoại truyện 4 – Khởi Đầu Mới

"Hạ Tiểu Đậu, dậy đi, hôm nay phải đi làm đấy!"

"Anh Liệp? Liệp Liệp? Lăng Liệp! Có nghe thấy không? Bảy giờ rưỡi rồi đó!"

"Vân Tiểu Đậu! Vân Đậu!"

Sau một cái Tết Nguyên Đán sung túc, Đội Điều tra Hình sự Cục cảnh sát thành phố đã bắt đầu làm việc. Quý Trầm Giao dậy từ sáng sớm để xây dựng hình tượng đội trưởng — Tạ Khuynh tạm thời được điều đến Sở Công an tỉnh để tham gia công tác ở cấp cao hơn, còn anh, nhờ những đóng góp quan trọng trong vụ án "Phù Quang" và những năm tháng làm việc tận tụy ở Đội trọng án, nên đã được bổ nhiệm làm đội trưởng tạm quyền của Đội Điều tra Hình sự — tất nhiên là phải chải chuốt tóc tai, chỉnh tề quần áo, để nhìn cho ra dáng một chút.

Nhưng đội trưởng Quý ra dáng là thế lại trúng phải một người bạn đời thích làm biếng như cún, tối qua còn hứa hẹn dậy đúng giờ, cùng nhau đi làm, vậy mà bây giờ Quý Trầm Giao đã đứng trong phòng ngủ gọi mười phút, gọi hết các loại biệt danh của Lăng Liệp rồi mà hắn vẫn nằm ỳ như chó chết chẳng buồn nhúc nhích.

Nếu không phải bộ đồng phục đã mặc chỉnh tề không tiện cởi ra, lại còn sợ làm nhàu, Quý Trầm Giao thật sự muốn làm chút chuyện tối qua mình đã làm với Lăng Liệp.

Quý Trầm Giao sốt ruột nhìn đồng hồ, quát lên: "Dụ Qua!"

Lúc này Lăng Liệp mới lề mề chui ra khỏi chăn, vẻ mặt ngái ngủ liếc mắt nhìn Quý Trầm Giao, cực kỳ ghét bỏ: "Sáng sớm em đã tự gọi tên mình, đúng là không biết xấu hổ."

Quý Trầm Giao: "…"

Lăng Liệp chậm rãi súc miệng, rót nước, Quý Trầm Giao sợ hắn lại làm mất thời gian, bèn nhìn chằm chằm, chỉ thiếu điều dán sát vào lưng hắn.

Lăng Liệp vung tay áo, nhìn theo ánh mắt của Quý Trầm Giao, bật cười, dùng trán cọ cọ vào má anh, "Đội trưởng Quý, em sao thế? Nhìn anh chưa đủ à?"

Quý Trầm Giao: "Em thèm chắc?"

Lăng Liệp gật đầu, thản nhiên: "Em không thèm, sau này em cũng đừng nhìn anh nữa."

Quý Trầm Giao: "…"

Cuối cùng cũng sửa soạn xong, có thể ra ngoài rồi. Lăng Liệp lúc đang đi giày thì vỗ trán một cái, chạy nhanh vào nhà trong. Nửa phút sau, hắn xách một cái túi ni lông xấu xí đi ra.

Thái dương Quý Trầm Giao nổi đầy gân xanh.

Lăng Liệp thúc giục Quý Trầm Giao: "Đi thôi, ngày đầu tiên đã đi muộn, em là đội trưởng tạm quyền đó, có thấy ngại không hả em?"

Trên đường đến Cục cảnh sát thành phố, Quý Trầm Giao cố tình giữ khoảng cách với Lăng Liệp. Hắn cười hì hì chào hỏi mọi người, cứ mỗi lần chào là lại giơ cái túi xấu xí kia lên.

Người khác bèn hỏi: "Thầy Lăng, thầy cầm cái gì thế?"

Lăng Liệp: "Haizz, quà khai xuân cho mấy đứa nhỏ thôi."

Quý Trầm Giao nghe không nổi nữa, giằng lấy cái túi xấu xí đó rồi tự mình cầm.

Trong chiếc túi xấu xí đựng mấy món đồ chơi nhỏ làm từ lụa là gấm vóc, len sợi mà Lăng Liệp chưa dùng hết, ví dụ như găng tay, vỏ bọc cốc, vỏ bọc đồ dùng văn phòng phẩm các loại.

Sau khi Quý Trầm Giao bỏ ra số tiền lớn để mua những lời khen có cánh của các đồng nghiệp, Lăng Liệp được đằng chân lân đằng đầu, hỏi mọi người có muốn gì không, hắn có thể tiện tay làm một ít.

Lời đã nói đến nước này rồi, những người đã khen kia thật sự không tiện từ chối.

Ngày lễ không có vụ án nào để phá, Lăng Liệp tinh lực dồi dào, ngoài việc "trả bài", hắn còn có thể phát triển nghề tay trái, một hơi làm ra cả một bao tải — không, một túi đồ linh tinh.

Bây giờ Lăng Liệp chuẩn bị phát đống đồ linh tinh đó.

Lương Vấn Huyền nhận được một chiếc tạp dề kiểu "ông bố già", trên đó thêu chữ "Đại ca phe ta". Tịch Vãn nhận được một túi đựng son, có thể chứa hai mươi tư thỏi son. Thẩm Tê nhận được một chiếc mũ dành cho nam giới trung niên, nghe nói dân kỹ thuật ai cũng cần, vì đến tuổi trung niên sẽ bị hói. Còn An Tuần thì nhận được một bộ đồ bảo hộ hình đầu lâu, dù cậu ta cũng không biết khi nào mình mới mặc đến nó — có lẽ là lúc đi cosplay xác chết chăng?

Quý Trầm Giao liếc mắt một cái.

Mọi người đều đã nhận tiền, thầm hiểu ý nhau, lại ra mặt khen ngợi Lăng Liệp một phen.

Trong đó, lời khen của Thẩm Tê là chân thành nhất, vì cậu ta mới nhận được sách có chữ ký của nhà văn đại thần "Nhan Tiếu" gửi tặng cách đây không lâu, lúc đó mới biết là do anh Liệp của cậu ta nhờ vả "Nhan Tiếu".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!