Tết Nguyên Đán sắp đến rồi, so với sự căng thẳng cùng kỳ năm ngoái, năm nay Đội trọng án cũng coi như là nhàn rỗi. Không còn vụ án nào cần phá gấp, sự chú ý của Quý Trầm Giao liền chuyển sang Lăng Liệp, tên này dạo trước đi tạo một thân phận giả, nói là sau này khi thực hiện nhiệm vụ có thể dùng đến, Quý Trầm Giao vừa nhìn thấy cái tên đó, Vân Tiểu Đậu.
Quý Trầm Giao: "…"
Sao anh không gọi thẳng là Vân Đậu luôn đi?
Cho dù là người mình yêu thương đến mấy đi nữa, ngày nào cũng kè kè bên nhau thì cũng có lúc thấy không vừa mắt. Huống chi lại là Lăng Liệp, con mèo hoang động tí là ngứa đòn này. Quý Trầm Giao phát hiện, sau hai năm tẩy não gu thẩm mỹ của mình, Lăng Liệp vẫn sẽ nhân lúc anh lơ là cảnh giác mà tự biến mình thành kẻ quê mùa, lập tức nổi giận đùng đùng, xách cổ áo Lăng Liệp, đòi dẫn hắn đi mua quần áo mới.
Mua một đống túi lớn túi nhỏ, Lăng Liệp lại có đồ mới để đi chúc Tết rồi. Con mèo hoang sau khi được chưng diện, cho dù có đứng trước mặt mèo Ragdoll cũng không hề kém cạnh.
Còn có thể vênh váo dùng móng vuốt đè đầu mèo Ragdoll nữa.
Hai tay Lăng Liệp mỗi bên xách năm cái túi giấy, bỗng dưng hắn "phanh gấp" lại. Túi trên tay Quý Trầm Giao cũng không ít hơn của hắn, anh quay đầu lại: "Anh lại làm sao nữa?"
Lăng Liệp: "Anh nhớ ra lời hẹn ước ngu ngốc thời còn trẻ người non dạ với em rồi."
Quý Trầm Giao nhướng mày, "Hửm?"
Lăng Liệp: "Chính là cái đó… đồ, đồ nữ đó."
Nhắc tới chuyện này Quý Trầm Giao liền hăng hái hẳn lên, anh nhận lấy hết túi trên tay Lăng Liệp, quẳng vào xe, hai người lại quay về trung tâm thương mại.
Lăng Liệp chẳng có chút trở ngại tâm lý nào với việc mặc đồ nữ, hắn đi trước Quý Trầm Giao, bước vào một cửa hàng bán sườn xám, ngược lại khiến Quý Trầm Giao có chút ngại ngùng.
Trong trung tâm thương mại chính quy không có đồ nữ nào Lăng Liệp mặc vừa, nhưng hắn vẫn dạo xem vô cùng thích thú – chỉ đơn thuần là để nghe các nhân viên bán hàng nam nữ tâng bốc mình mà thôi.
"Chỉ có thể đặt may thôi." Quý Trầm Giao nói: "Anh xem thử kiểu dáng trên mạng nhé?"
Lăng Liệp: "Cũng được."
Thế là sau khi về nhà, hai người cuộn tròn trên ghế sofa xem trình diễn thời trang.
Trên màn hình xuất hiện một chiếc váy cưới lấp lánh tựa ngàn sao.
Quý Trầm Giao vừa nhìn đã thấy chiếc váy cưới đó rất hợp với Lăng Liệp.
Lăng Liệp: "Trùng hợp thật, anh cũng nghĩ vậy."
Màn hình tạm dừng, chuyển sang trang định giá cơ bản, Lăng Liệp dùng một ngón tay đếm những số không phía sau.
Chiếc váy cưới này đúng là rất đắt, nhưng Quý Trầm Giao nghĩ lại, cũng không phải là anh không mua nổi. Lúc trước khi Lăng Liệp cò kè với anh, đòi mua một chiếc váy cưới đắt tiền, anh đã từ chối. Nhưng nay đã khác xưa, anh bằng lòng bỏ ra số tiền này.
Thế nhưng khi Lăng Liệp đếm xong mấy số không thì lại hét lên một tiếng, rồi hậm hực nói: "Rõ ràng là có thể đi cướp mà, lại còn định cho anh một cái váy cưới!"
Quý Trầm Giao: "…"
Lăng Liệp: "Không mua nữa!"
Quý Trầm Giao ôm lấy hắn, "Đồ nữ anh đã hứa đâu?"
Lăng Liệp: "Có gì mà Liệp Liệp của em không làm được chứ?"
Quý Trầm Giao: "?"
Ngày hôm sau, Lăng Liệp dậy từ rất sớm, hắn còn lôi cả Quý Trầm Giao dậy, "Hạ Thành Thật, anh muốn đi mua vải."
Quý Trầm Giao thầm nghĩ, ồ, anh cũng biết đi mua vải à, em còn tưởng anh định bắt đầu từ việc trồng bông cơ đấy…
Thành phố Hạ Dung có một chợ vải khá lớn, rất nổi tiếng trong các thành phố lân cận, gấm vóc lụa là, đủ loại mặt hàng bày la liệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!