Chương 225: Cơn Mưa Lặng Lẽ (61)

"Hạ Thành Thật, con lại trốn ở đây à, sao không ra chơi cùng mọi người?" Viện trưởng tìm thấy cậu bé trốn sau nhà bếp, kiên nhẫn dắt cậu ra. "Hôm nay viện chúng ta có một cặp vợ chồng đến, nói muốn nhận nuôi một cậu bé lương thiện, chị Tiểu Trần của con tìm con khắp nơi đấy."

Hạ Thành Thật lắc đầu, "Con không lương thiện."

Viện trưởng cười xoa đầu cậu, "Thành Thật bé nhỏ của chúng ta sao lại không lương thiện chứ? Hôm kia ta còn thấy con giúp Tiểu Mai đòi lại quả táo mà."

Hạ Thành Thật im lặng cúi đầu, mặc cho Viện trưởng kéo cậu ra sân trước. Ở đó có một cặp vợ chồng trẻ, ăn mặc rất lịch sự, dịu dàng chào hỏi tất cả bọn trẻ. Bọn trẻ chơi trò chơi trước mặt bọn họ, có mấy đứa lanh lợi thì cố gắng hết sức thể hiện sự thông minh và hoạt bát của mình.

Hạ Thành Thật không có khái niệm gì về việc được nhận nuôi, bọn trẻ đều khao khát được nhận nuôi, nhưng cậu thì sao cũng được, được nhận nuôi cũng chỉ là đổi một nơi sinh sống mà thôi. Viện trưởng vỗ nhẹ vào lưng cậu, ra hiệu cho cậu cùng chơi với bọn trẻ. Cậu không phản kháng, nhưng cũng không mấy tích cực.

Không lâu sau, cậu phát hiện người phụ nữ trẻ kia đang nhìn chằm chằm vào cậu, trong mắt ánh lên sự dịu dàng của tình mẫu tử.

Không biết vì sao, giữa bao nhiêu đứa trẻ, cặp vợ chồng trẻ ấy lại để ý đến cậu, muốn nhận nuôi cậu, muốn cậu làm con của mình.

Cậu rất lễ phép tự giới thiệu với họ, nhưng lạnh nhạt hơn những đứa trẻ khác. Cậu đoán là do chị Tiểu Trần nói tốt cho cậu, họ mới bằng lòng chấp nhận một đứa trẻ không lương thiện cũng chẳng nhiệt tình như cậu.

Hai vợ chồng không lập tức đón cậu đi, mà đưa cậu đi chơi khắp thành phố mà cậu đã đến từ lâu nhưng chưa thực sự tìm hiểu này. Lúc này cậu mới phát hiện, thành phố Hạ Dung hóa ra lại lớn đến vậy, những con phố loang lổ có sự náo nhiệt mà cô nhi viện không có.

Ngày cuối cùng, hai vợ chồng đưa cậu đi ăn McDonald"s. Bên trong ngôi nhà kính có rất nhiều trẻ con ồn ào, chúng làm cậu đau cả đầu, người phụ nữ sắp trở thành mẹ nuôi của cậu gọi cho cậu một bàn đầy gà rán, nhưng cậu lại không thấy ngon.

Khi cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu nhìn thấy một đứa trẻ bẩn thỉu, nhưng rất xinh đẹp. Mắt đứa trẻ đó nhìn chằm chằm vào cánh gà trên tay cậu, môi mấp máy. Cậu không nghe thấy tiếng động đứa trẻ đó phát ra, đứa trẻ đó cũng không nghe thấy giọng nói của cậu. Bức tường kính chắn giữa họ, ngăn cách mọi thứ ngoài tầm nhìn.

Bỗng nhiên, cậu có một thôi thúc mãnh liệt muốn đưa cánh gà cho đứa trẻ đó.

Lớn từng này rồi, cậu chưa từng có thôi thúc mãnh liệt nào như vậy. Đây là lần đầu tiên.

Hai vợ chồng giúp cậu gói cánh gà lại, cậu vội vàng chạy ra ngoài. Đứa trẻ đó hình như tưởng cậu muốn bắt mình, nên vội vàng bỏ chạy.

Cậu đuổi kịp đứa trẻ, nhét cánh gà vào tay nó.

Ánh mắt đứa trẻ từ sợ hãi chuyển sang ngơ ngác, rồi từ ngơ ngác chuyển sang vui mừng, ăn đến nỗi vụn dầu mỡ rơi đầy người, trông càng bẩn hơn.

Nhưng cậu không hề thấy đứa trẻ đó bẩn, cậu thấy đứa trẻ đó như một tinh linh chui ra từ mùa đông giá rét, hóa thân trong cơn mưa xuân này.

Đứa trẻ đó là một đứa trẻ lang thang, cậu nói với nó, cứ đi thẳng về phía Bắc, ở đó có một trại trẻ mồ côi tên Linh Lan Hương, chỉ cần đến được trại trẻ mồ côi đó thì sẽ không lo ăn lo mặc.

Đứa trẻ đó nhìn cậu với ánh mắt trông mong: "Thật không?"

Cậu trịnh trọng gật đầu.

Hai vợ chồng từ trong cửa hàng McDonald đi ra, cậu cũng phải từ biệt đứa trẻ đó. Hôm nay bọn họ còn đi những nơi khác, ngày mai cậu sẽ phải đến thành phố Lê Vân.

Buổi tối trở về cô nhi viện, cậu hiếm khi cảm thấy thật thấy phiền não.

Cậu thật sự phải rời khỏi nơi này sao? Cậu mới vừa làm quen với thành phố này. Cậu còn mời một đứa trẻ khác trở thành thành viên mới của Linh Lan Hương.

Bọn họ không thể gặp lại nhau ở đây sao?

Cậu từng nghĩ được nhận nuôi cũng được, ở lại cô nhi viện đến mười tám tuổi cũng được. Nhưng bây giờ cán cân trong lòng cậu đã nghiêng lệch, cậu muốn chờ đợi đứa trẻ đó xuất hiện.

Ánh mắt của đứa trẻ đó chân thành như vậy, đứa trẻ đó sẽ không lừa cậu.

Trong đời, đây là lần đầu tiên cậu hiểu cảm giác hy vọng là gì.

Viện trưởng ấn đầu cậu xin lỗi hai vợ chồng, nói rằng đứa trẻ này thật quá nghịch ngợm, đột nhiên không nỡ rời đi.

Hai vợ chồng có vẻ hơi buồn, đặc biệt là người phụ nữ. Cậu không dám nhìn vào mắt bà, hình như cậu đã làm một việc khiến họ đau lòng.

Không lâu sau, hai vợ chồng đón một cậu bé khác đi. Ngày rời đi, cậu bé kia vui mừng hớn hở, còn làm mặt quỷ với cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!