Đường Quang Giản không giống đường Tà Dương, ở đây có vài trường trung học, các tòa nhà dân cư dọc đường đa phần đều cho học sinh lớp 9 và lớp 12 thuê. Vì vậy khi cảnh sát tìm kiếm ở khu vực này cũng đặc biệt cẩn thận, cố gắng không làm ảnh hưởng đến công việc dạy học bình thường.
Cống thoát nước nơi phát hiện thi thể nằm trên con đường nhỏ giữa hai trường trung học, nắp cống vẫn còn đậy, chó nghiệp vụ đánh hơi được mùi không chịu đi, đã lập được công lớn.
Thi thể được vớt lên, hiện tượng co cứng tử thi đã giảm bớt, tuy bị ngâm trong nước, nhưng do thời gian tử vong chưa lâu, nên vẫn chưa xuất hiện mùi hôi thối nghiêm trọng.
An Tuần đeo khẩu trang, đang tiến hành kiểm tra sơ bộ hiện trường. Bụng nạn nhân bị vật sắc nhọn đâm thủng không đều, thắt lưng trúng hai nhát, thận bị vỡ, ngực trúng hai nhát, làm tổn thương tim. Trên cánh tay và mu bàn tay đều có vết móng tay cào xước, nghi là bị người khác cào.
Đầu và cẳng chân của anh ta có nhiều chỗ bị thương do va đập, đốt sống cổ bị gãy, một phần là vết thương sau khi chết, không có phản ứng sinh học, nghi ngờ do di chuyển và vứt xác gây ra, một phần là vết thương trước khi chết, phân bố ở đầu gối và trán, nghi ngờ do bị ngã gây ra.
Từ vết đâm cho thấy, tại hiện trường phải có rất nhiều vết máu bắn tung tóe, nhưng sau khi thử bằng luminol, xung quanh nắp cống chỉ có vài vệt máu nhỏ giọt, hơn nữa còn có dấu hiệu đã từng bị rửa trôi.
"Nơi này chỉ là hiện trường vứt xác." An Tuần nghiêm túc nói: "Hung thủ gây án ở nơi khác, khi nạn nhân bị ném xuống cống vẫn chưa xuất hiện hiện tượng co cứng tử thi, hoặc vừa mới xuất hiện, hung thủ đã lật ngược anh ta lại rồi ném xuống cống. Tôi đoán hiện trường đầu tiên chắc cũng ở ngay gần đây, hung thủ gây án xong thì lập tức vứt xác."
Thi thể được đưa về cục cảnh sát để giải phẫu, xác định thân phận. Mặt thi thể không bị phá hủy, từ đặc điểm bên ngoài thì có thể xác định anh ta chính là Cam Bằng Phi.
Anh ta giết Đường Tiểu Phi ở đường Tà Dương, sau đó lại bị người khác giết. Người này có phải là hung thủ đầu tiên không?
Lúc An Tuần khám nghiệm tử thi tại hiện trường, Quý Trầm Giao ở ngay bên cạnh, bốn nhát dao có nông có sâu, dường như hung thủ chỉ muốn giết Cam Bằng Phi, không hiểu rõ về cấu tạo cơ thể. Điều này lại tạo ra sự khác biệt rõ ràng với người đã bẻ gãy cổ Lưu Ý Tường chỉ trong tích tắc.
Ngoài ra, điều dễ thấy nhất là vết đâm không đều ở bụng trên của anh ta, đó là do mảnh chai thủy tinh vỡ đâm vào, từ độ sâu và vết thương do va đập ở chân, có thể đoán là anh ta đã bị vấp ngã rồi đâm vào mảnh chai. Đây dường như là cái bẫy mà hung thủ đã giăng ra, khiến anh ta tạm thời mất khả năng hành động, rồi sau đó mới đâm tiếp bốn nhát liên tiếp.
Phải dùng đến cái bẫy đó, điều này cho thấy có lẽ hung thủ yếu hơn Cam Bằng Phi.
Hung thủ thứ ba?
Quý Trầm Giao lại đến đường Quang Giản một lần nữa, anh đứng giữa con đường nhỏ nơi vứt xác, nhìn hai đầu đường. Con đường này có đặc điểm rất riêng, hai bên của nó lần lượt là "rừng học tập" của hai trường trung học, ngay cả ban ngày, người đi vào rừng cây nhỏ cũng ít, đừng nói chi là buổi tối.
Đường tuy hẹp, nhưng lưu lượng xe không nhỏ, hung thủ muốn vứt xác thì chỉ có thể chọn lúc nửa đêm. Camera hai đầu đường có quay được kẻ đó không?
"Thẩm Tê, điều tra camera."
An Tuần suy đoán thời gian tử vong là vào rạng sáng ngày 13 tháng 4, đến hơn 1 giờ sáng ở đây, trên con đường nhỏ cơ bản không còn thấy xe cộ qua lại nữa.
Người phụ trách của hai trường đều nói, vì những người sống ở khu vực này hầu như đều là giáo viên, học sinh, phụ huynh, nửa đêm ai lại chạy ra đường chứ? Ngoài ra, do gần trường học, xe tải chỉ được ra vào vào ban đêm, nhưng bọn họ đều bị khuyên nên chuyển sang đường khác, có đi đường vòng cũng đừng lái vào đường Quang Giản.
Mà mỗi ngày lúc 5 giờ, nhân viên vệ sinh sẽ quét dọn các đoạn đường xung quanh trường học, còn dùng vòi nước áp lực cao.
Điều này đã tạo điều kiện thuận lợi nhất cho hung thủ vứt xác – nửa đêm không ai nhìn thấy hắn ta, cho dù xung quanh nắp cống có vết máu, bản thân hắn ta có để lại dấu chân cũng sẽ bị dọn sạch trước khi trời sáng.
"Người này rất quen thuộc với khu vực đường Quang Giản." Quý Trầm Giao đang đợi kết quả camera, chợt lại nghĩ đến Tào Khả Hùng, đội trọng án hiện tại chỉ mới điều tra được anh ta được bao nuôi, sống ở phía Nam, nhưng vẫn chưa liên lạc trực tiếp được với anh ta.
Anh ta có thể là hung thủ, nhưng ban đầu anh ta sống ở đường Tà Dương, sau đó rời khỏi thành phố Hạ Dung, đường Quang Giản hoàn toàn không thuộc phạm vi anh ta làm việc, liệu anh ta có quen thuộc với đường Quang Giản không?
"Anh, người này rất đáng nghi!" Thẩm Tê dừng hình ảnh lại, vào lúc 3 giờ 20 phút rạng sáng ngày 13 tháng 4, một người mặc áo mưa màu xanh đậm, đội mũ rộng vành đan bằng tre đạp một chiếc xe ba gác xuất hiện trong camera ở ngã tư bên trái, xe ba gác rất phổ biến, là loại mà những người bán hàng rong hay dùng nhất.
Trên xe phủ một tấm vải nhựa màu tối, không nhìn ra được che cái gì. Mặt người đạp xe hoàn toàn bị mũ che khuất, vóc dáng do áo mưa che phủ cũng khó phán đoán.
Lúc 3 giờ 38 phút, anh ta rời khỏi ngã tư bên phải, chiếc xe ba gác xuất hiện sự khác biệt rõ ràng, tấm vải nhựa bị vò thành một cục, thứ vốn được che bên dưới đã biến mất.
Người này có nghi vấn rất lớn.
"Xe ba gác không dễ xử lý, chắc chắn đã bị anh ta giấu ở đâu đó." Quý Trầm Giao nhíu mày nhìn chằm chằm vào camera, nghi phạm không xử lý được, vậy sẽ giấu nó ở đâu?
Không thể là đường Quang Giản được, nghi phạm biết không thể tránh được camera ở hai đầu đường, vậy nên mới che hoàn toàn mặt và thân hình, chỉ cần cảnh sát kiểm tra camera thì sẽ nhìn thấy chiếc xe này. Trên đường Quang Giản có rất nhiều xe ô tô, trường học không cho phép người bán hàng rong lấn chiếm lòng lề đường, xe ba gác giấu ở gần đó rất dễ bị phát hiện.
"Kiểm tra chợ xe ba bánh, xe đạp cũ, còn có chợ đầu mối rau quả, các điểm tập kết mua chung theo nhóm cộng đồng!"
"Rõ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!