Chương 20: Song Sư (20)

Lăng Liệp vẫn giữ nguyên tư thế, "Có thành ý không?"

Quý Trầm Giao: "Đáng sợ."

"Này đội trưởng Quý, anh đúng là thiếu một trái tim biết khám phá cái đẹp." Lăng Liệp buông tay, đứng thẳng lại, "Địa bàn của đội trọng án bị Thẩm Tê chiếm rồi, tôi ở đâu?"

"Về căn hộ 402."

"Thế này không giống như đã nói!"

Quý Trầm Giao dừng bước, "Vậy anh muốn ở đâu?"

Câu vừa rồi thực ra chỉ là nói đùa, với tình hình bây giờ, dù Lăng Liệp có yêu cầu về đường Tà Dương ở, anh cũng không thể đồng ý. Đó là hiện trường quan trọng đã bị cảnh sát phong tỏa.

Lăng Liệp: "Tôi vẫn chưa từng ở khách sạn năm sao, hay là…"

Quý Trầm Giao: "Miễn bàn."

Lăng Liệp kinh hãi: "Tôi đã cho anh xem cả trái tim rồi, anh không lo chỗ ở cho tôi sao?"

Mười phút sau, Quý Trầm Giao đưa Lăng Liệp đến ký túc xá của cục cảnh sát. Ký túc xá hơi giống nhà khách bình thường, cũng có hai giường. Tuy Lăng Liệp không được ở khách sạn năm sao, nhưng cũng khá hài lòng với môi trường này, hắn vừa ngân nga hát vừa đi tắm.

Quý Trầm Giao không khỏi nghĩ, yêu cầu của người này về cuộc sống dường như thấp đến mức khó tin, chỉ cần không phải gầm cầu hay cạnh nhà vệ sinh công cộng thì chỗ nào cũng ngủ được.

Cũng phải, dù sao thì vì một cái bánh bao sốt thịt heo mà đi l*m t*nh nguyện viên, yêu cầu có thể cao đến đâu được chứ?

Lăng Liệp tắm xong, thấy Quý Trầm Giao vẫn còn ở đó thì giật mình, "Ơ!"

Quý Trầm Giao đang xem tài liệu điều tra để xâu chuỗi lại manh mối, bị Lăng Liệp kêu một tiếng thì bực bội mất kiên nhẫn, "Sao?"

"Anh vẫn còn ở đây à?"

"Đây là địa bàn của anh hả?"

Vụ án chưa phá được, Quý Trầm Giao lười về nhà, định ở lại chỗ này, trước đây lúc bận rộn cũng không phải là chưa từng ở ký túc xá.

Thẩm Tê bận rộn cả đêm, trước khi trời sáng đã xác định sơ bộ, bốn năm trước Huống Phong đã ra nước ngoài theo một đội thi công, vẫn chưa trở về, còn Tào Khả Hùng thì lại làm bảo vệ cho một công ty an ninh, nhờ thân thể cường tráng và ngoại hình khá so với những người cùng tuổi, đã được một nữ thương gia giàu có để ý, thành người ăn bám, hiện đã chuyển đến một thành phố ở phía Nam.

Quý Trầm Giao liên lạc với đội thi công, qua vài lần trung gian, cuối cùng cũng gọi được cho Huống Phong.

Nghe thấy là cảnh sát, Huống Phong rất căng thẳng, "Thủ tục xuất ngoại của tôi đều hợp pháp, ở đây tôi cũng không phạm pháp gì, tôi đúng là hết hạn không về, nhưng tôi đã xin gia hạn với công ty rồi…"

Trường hợp của Huống Phong khá phổ biến, xác định anh ta không ở trong nước, sống tốt, không thể là hung thủ, vậy thì không liên quan đến cái chết của Lưu Ý Tường và Đường Tiểu Phi.

Nhưng Quý Trầm Giao hỏi: "Ở bên đó vất vả lắm phải không? Đánh đổi mạng sống lấy tiền."

Huống Phong nghe vậy thì thả lỏng đôi chút, "Cũng tạm được, có thể kiếm được tiền. Các anh tìm tôi có chuyện gì không?"

Quý Trầm Giao: "Cũng có chút chuyện, anh và Hoàng Huân Đồng, Đường Tiểu Phi, Cam Bằng Phi trước đây từng làm chung một đội xây dựng đúng không?"

Cảm xúc của Huống Phong lập tức không ổn, giọng nói căng lên, "Chúng tôi, chúng tôi đã không qua lại từ lâu rồi."

"Ừm, nhưng muốn hỏi anh một chút chuyện, Hoàng Huân Đồng và Đường Tiểu Phi gần đây đã bị giết, Cam Bằng Phi cũng không tìm thấy. Chúng tôi nghi ngờ những chuyện này có liên quan đến việc các anh đã làm ở huyện Lộ Trường mười lăm năm trước, anh có suy nghĩ gì không?"

Hơi thở của Huống Phong nghẹn lại, "Chết, chết rồi sao?"

"Đúng vậy, theo điều tra sơ bộ, có thể có liên quan đến vụ hỏa hoạn ở huyện Lộ Trường, chủ thuê của anh lúc đó là Vương Thuận đúng không? Chính là nhà bị chết trong vụ hỏa hoạn đó."

Huống Phong im lặng hồi lâu, sau đó cúp máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!