Chương 18: Song Sư (18)

"Chị là người Đồng Hà?" Quý Trầm Giao hỏi bằng giọng điệu pha chút phương ngữ.

Vợ cũ của Đường Tiểu Phi khựng lại một chút, thái độ lập tức trở nên hòa nhã, "Huyện Lộ Trường, thành phố Đồng Hà, cậu cũng vậy à?"

Năm xưa khi Quý Trầm Giao tham gia huấn luyện đặc biệt, anh đã được học cách nắm vững một phương ngữ trong thời gian ngắn. Đây là kỹ năng bắt buộc khi thực hiện một số nhiệm vụ đặc biệt, đến một địa phương nào đó, nếu không thể nhanh chóng hòa nhập thì hành động có thể sẽ không được thuận lợi, học phương ngữ chính là một cách để hòa nhập.

Anh đã ở huyện Lộ Trường hai ngày, phương ngữ học được cũng khá chuẩn.

"Ừ, tôi thi đại học rồi đến thành phố Hạ Dung, còn chị?" Quý Trầm Giao bắt đầu trò chuyện với vợ cũ của Đường Tiểu Phi.

Người vợ cũ thở dài một tiếng, "Tôi á? Tôi bị cái tên chết dẫm kia lừa đến đây đấy!"

"Sao lại nói vậy?"

"Đường Tiểu Phi lừa tôi, nói ở thành phố Hạ Dung có nhà, muốn kết hôn với tôi. Hạ Dung phát triển hơn Đồng Hà chúng tôi mà, tôi cũng không muốn cả đời ở cái huyện nhỏ đó, thế là theo ông ta đến đây. Ai ngờ ông ta chả có cái khỉ gì! Cái nhà này còn là nhà tôi bỏ ra phần lớn tiền đấy!"

Quý Trầm Giao: "Hai người quen nhau ở huyện Lộ Trường à?"

Người vợ cũ bắt đầu kể về chuyện kết hôn với ông chồng "oan gia" của mình—-

Hơn mười năm trước, bà ta hai mươi tám tuổi, vẫn chưa kết hôn. Ở cái huyện nhỏ này, tuổi đó đã bị coi là quá lứa, gia đình ngày nào cũng giục đi xem mắt. Nhưng nhà bà ta không có tiền, những người xem mắt được cũng chỉ có điều kiện gia đình tương đương.

Sau đó, bà ta gặp Đường Tiểu Phi đến huyện Lộ Trường làm thuê. Đường Tiểu Phi lúc đó trông cũng tuấn tú, lại rất hay nói cười, trêu chọc bà ta, tuy chỉ là một công nhân xây dựng, nhưng qua lời nói, bà ta cảm thấy đây là một người rất có chí tiến thủ, rất biết tính toán cho tương lai.

Thêm vào việc gia đình liên tục thúc giục, bà ta liền bắt đầu hẹn hò với Đường Tiểu Phi.

Ban đầu, bà ta cũng không vội kết hôn, nhưng hẹn hò được vài tháng, ở Lộ Trường đột nhiên xảy ra một chuyện lớn – chính là vụ hỏa hoạn nhà Vương Thuận.

Trong chốc lát, mấy công trường đều bị đình trệ, Đường Tiểu Phi cũng mất việc.

Vụ hỏa hoạn trong mắt người dân địa phương rất xui xẻo, các đội xây dựng cũng muốn rời đi. Đường Tiểu Phi hỏi bà ta có muốn đi cùng ông ta đến thành phố Hạ Dung hay không.

Bà ta đã đồng ý.

Mấy năm đầu sau khi kết hôn, Đường Tiểu Phi còn coi như thành thật, hai vợ chồng cùng nhau đi làm, một đồng chia làm hai, cùng nhau vun vén cho gia đình.

Đến khi có ý định mua nhà, hai người cũng đã xem nhà ở những nơi khác, nhưng không đủ tiền mua, cuối cùng mới mua lại căn nhà đang thuê.

Chuyện thuê nhà rồi mua lại cũng rất phổ biến ở đường Tà Dương, dù sao những người thuê nhà ở đây đều không giàu có gì, ai cũng muốn có một căn nhà cho riêng mình.

Nhưng thời gian tốt đẹp không kéo dài, sau khi con vào tiểu học, bà ta phát hiện Đường Tiểu Phi ngày càng trở nên hư hỏng tệ hại, không những thức đêm đánh bạc, mà còn ra ngoài "ăn bánh trả tiền" với những loại phụ nữ rẻ tiền.

Bà ta vừa tức giận vừa ghê tởm, cảm giác bị phản bội phải gạt sang một bên, quan trọng nhất là bà ta không muốn bị nhiễm bệnh.

Thế là hai người ly hôn, bà ta mang con ra ngoài ở, không còn gánh nặng đàn ông, bà ta bắt đầu bày sạp bán đồ ăn vặt, cuộc sống còn tốt hơn trước kia.

Quý Trầm Giao hỏi: "Có phải đám người của Đường Tiểu Phi làm việc cho Vương Thuận không?"

Vợ cũ của ông ta căng thẳng, "Hình như là vậy, sao thế, chuyện này có liên quan đến vụ hỏa hoạn kia à?"

Quý Trầm Giao hỏi tiếp: "Hoàng Huân Đồng cũng làm cho Vương Thuận, vậy mọi người cũng từ huyện Lộ Trường đến thành phố Hạ Dung à?"

Vợ cũ ông ta lắc đầu, "Cậu nói vậy tôi mới nhớ, có một chuyện rất kỳ lạ. Đường Tiểu Phi từng nhắc đến Hoàng Huân Đồng, nói đám người đó toàn bắt nạt ông ấy, còn khoe khoang với tôi nữa. Lúc tôi và Đường Tiểu Phi chuyển đến đây, tôi nghe nói trên lầu có một người tên là Hoàng Huân Đồng, còn hỏi Đường Tiểu Phi. Tôi nghĩ mọi người đều sống cùng nhau, chẳng phải là có duyên sao?

Nhưng Đường Tiểu Phi lại nổi giận, bảo tôi không được nói chuyện với Hoàng Huân Đồng."

Quý Trầm Giao hỏi: "Lúc ở huyện Lộ Trường chị có gặp Hoàng Huân Đồng không?"

"Chỉ nhìn thấy từ xa thôi. Nhưng lại có vài lần nghe tên."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!