Cây cầu là một cây cầu cạn, dài khoảng mười mét. Đường Tà Dương cao thấp không bằng phẳng, các công trình kiến trúc hầu hết đều ở trên mặt bằng của cầu, dưới cầu ít người lui tới, mùa xuân cỏ dại mọc um tùm, khi tốt nhất có thể mọc lên đến mặt cầu, người không quen đi đến đó, không biết bên dưới là một cái hố, rất dễ bị ngã xuống.
Người phát hiện thi thể là một nhóm tiểu thương bán đồ ăn sáng ở đường Tà Dương, thấy thời tiết nóng lên, có người ngửi thấy mùi lạ, cho rằng là thức ăn thừa bị thiu của nhà khác không xử lý, hỏi qua hỏi lại liền cãi nhau, ai cũng đều cho rằng đối phương sai. Vì vậy đã cùng nhau tìm đến nơi mùi hôi bốc ra, tìm đến thì phát hiện ra thi thể ở dưới cầu.
Vụ án Hoàng Huân Đồng còn chưa bắt được hung thủ, bây giờ lại có thêm một thi thể nữa, đồn công an vội vàng phong tỏa hiện trường, thông báo cho phân cục Bắc Thành. Hà Phong còn chưa đến đường Tà Dương đã gọi điện cho Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao vốn định hôm nay trở về thành phố Hạ Dung, sắp xếp cho đội trọng án họp một buổi, điều tra vụ án Lưu Ý Tường (Hoàng Huân Đồng) theo hai hướng, một là những nghi vấn trên người Ký Khắc, hai là người báo thù cho Hoàng Huân Đồng trong bóng tối.
Một vụ án đột ngột xảy ra nữa khiến bàn tay đang đánh răng của anh chợt khựng lại.
"Bây giờ vẫn chưa rõ tình hình thế nào, bị giết rồi vứt xác hay đơn thuần là ngã chết, lát nữa xem thì mới biết." Giọng Hà Phong rất nghiêm trọng, "Nhưng lại là đường Tà Dương, tôi cứ cảm thấy không yên tâm, vẫn nên báo cho cậu một tiếng. Có lẽ Pháp y của chúng ta sắp đến rồi, nếu đội trọng án muốn tự mình xem hiện trường thì bây giờ cậu phái người đi đi."
Quý Trầm Giao bỏ điện thoại xuống, súc miệng xong thì liền gọi cho An Tuần và Tịch Vãn, sau đó vội vàng thay quần áo.
Lăng Liệp vẫn còn trùm chăn ngủ say. Quý Trầm Giao nhíu mày, nhà nghỉ này là do cục cảnh sát huyện sắp xếp, cũng coi như sạch sẽ. Nhưng sạch sẽ đến mấy cũng không thể so được với ga trải giường và chăn gối ở nhà. Vậy mà Lăng Liệp trùm chăn lên mặt cả đêm.
Anh ngủ ở ngoài, tuyệt đối chỉ đắp chăn đến ngực.
"Dậy." Quý Trầm Giao xem giờ, vốn dĩ hôm nay không cần vội, nhưng cuộc gọi vừa rồi của Hà Phong khiến anh muốn lái xe như bay luôn, vỗ vỗ vào người Lăng Liệp qua lớp chăn, "Lập tức xuất phát."
Lăng Liệp bị đánh thức, tóc tai bù xù, ánh mắt mơ màng, áo phông cổ rộng bị trượt sang một bên, để lộ ra vai.
Đáy mắt Quý Trầm Giao trầm xuống, "Tỉnh chưa?"
"Đang mơ đẹp mà." Thấy Lăng Liệp lại nhắm mắt, định gục xuống gối tiếp, Quý Trầm Giao liền ôm lấy vai hắn.
Lăng Liệp ngửi thấy một mùi nước cạo râu nhàn nhạt, hai mắt tập trung lại, "Được rồi, đi nào."
Quý Trầm Giao buông hắn ra, nhanh chóng thu dọn hành lý, nghĩ đến ở huyện Lộ Trường vẫn còn một số việc phải làm, liền mở một cuộc họp nhỏ với các đội viên cùng đến, bảo bọn họ ở lại, còn mình và Lăng Liệp thì lập tức quay về.
Ăn vội bữa sáng ở ven đường, lúc lên xe thì Lăng Liệp đã hoàn toàn tỉnh táo, "Vội vàng như vậy, đường Tà Dương lại có người chết à?"
Quý Trầm Giao: "…"
Lăng Liệp tự kéo dây an toàn, lẩm bẩm: "Lại bị trí thông minh của mình làm cho kinh ngạc rồi."
Xe rất nhanh đã lên cao tốc, thỉnh thoảng Quý Trầm Giao lại liếc nhìn điện thoại, chắc chắn An Tuần và Tịch Vãn đã đến hiện trường rồi, anh nóng lòng muốn biết nguyên nhân cái chết và thân phận của người chết.
Lăng Liệp tò mò, "Là vụ án gì vậy?"
Quý Trầm Giao không chắc hai vụ án có liên quan gì đến nhau hay không, anh không muốn tiết lộ với Lăng Liệp, vậy nên đã chuyển chủ đề: "Sáng nay không phải ngủ ngon lắm à? Mơ thấy gì thế?"
"Nói đến cái này thì tôi không buồn ngủ nữa." Lăng Liệp cười nói: "Mơ thấy được ăn gà rán."
Quý Trầm Giao: "Đúng là có tiền đồ."
"Sao vậy? Giấc mơ này tôi mơ từ nhỏ đến giờ, cứ một thời gian sẽ lại mơ một lần." Lăng Liệp nói: "Anh có từng lặp đi lặp lại một giấc mơ nào không?"
Quý Trầm Giao chợt nghĩ đến một chuyện, chuyện này cũng liên quan đến giấc mơ, nhưng giấc mơ hỗn loạn, mỗi lần tỉnh lại, anh chỉ có thể nhớ được những mảnh vụn rời rạc nhất.
Trong mơ anh là một người khác, anh không nhớ được mặt người đó, hoặc có lẽ trong mơ căn bản cũng không nhìn rõ, đối phương có một cái tên khác – anh không nhớ được, người đó lại nói với anh rằng: "Tôi chính là cậu."
Bắt đầu mơ giấc mơ này từ khi nào? Hình như là sau khi sư phụ Ninh Hiệp Sâm mất tích, Ngôn Hi cũng cắt đứt liên lạc với anh. Khoảng thời gian đó anh suy sụp tinh thần, nên giấc mơ kỳ lạ đó mới thừa cơ xâm nhập?
Có một khoảng thời gian anh rất bối rối vì giấc mơ kỳ lạ này, bởi vì nó dường như không có bất kỳ ý nghĩa nào, sao anh có thể là người khác? Người khác sao có thể là anh?
Sau khi anh vực dậy tinh thần thì không còn mơ thấy giấc mơ đó nữa, chỉ là thỉnh thoảng vẫn sẽ "gặp" người tự xưng là anh trong mơ khi ngủ không ngon giấc.
"Đội trưởng Quý?" Tiếng gọi của Lăng Liệp làm Quý Trầm Giao hoàn hồn, anh không muốn chia sẻ giấc mơ của mình, nhưng nghe Lăng Liệp kể thì cũng không sao, "Mơ từ nhỏ đến lớn, anh thèm cánh gà đến mức nào vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!