Mười lăm năm trước, một đội công nhân xây dựng chuyên nhận việc khắp nơi, nghe nói ở huyện Lộ Trường có rất nhiều nhà cần xây, ông chủ trả tiền sòng phẳng, vừa hết Tết là bọn họ liền lên xe tải, vượt đường xá xa xôi mà đến.
Công nhân đến từ khắp mọi miền đất nước, vốn dĩ không quen biết nhau, nhưng làm việc một mình đơn thương độc mã khó tránh khỏi bị cai thầu ức h**p, nên sau khi làm quen ở một công trình nào đó, bọn họ thường sẽ kết bạn rủ nhau cùng đi đến công trình tiếp theo.
Hoàng Huân Đồng gia nhập đội muộn hơn những người khác, thân hình gầy gò, làm việc không nhanh nhẹn bằng người khác, cũng không thích nói chuyện. Sau khi tan làm, những người khác rủ nhau đánh bài uống rượu, còn cậu thì lấy một quyển sách từ dưới gối ra đọc.
Đội công nhân tuy nói là tự nguyện thành lập, không có sự phân biệt cao thấp, nhưng ở bất kỳ tập thể nào cũng vậy, lâu dần thì sẽ có người đứng ra làm đầu tàu.
Lão đại chê Hoàng Huân Đồng là tên trầm lặng ít nói, là loại người quê mùa còn ra vẻ thanh cao gì chứ? Cậu không đánh bài, những công nhân khác liền ném sách của cậu ta đi. Cậu không uống rượu, mọi người liền đè cậu xuống sàn, cười ha hả rồi đổ rượu vào miệng cậu.
Những việc nặng nhọc bẩn thỉu nhất ở công trường đều giao cho cậu làm. Ai bảo cậu không hòa đồng làm gì?
Nhưng dù là vậy, Hoàng Huân Đồng cũng không rời đội. Cậu đi làm thuê đã được mấy năm rồi, có lúc cặm cụi làm vài tháng, một xu cũng không nhận được, có lúc ông chủ không cho ăn thịt, ngày nào cũng chỉ có ba bữa rau khoai lang trộn cơm trắng.
Cậu ăn nói không trôi chảy, đánh nhau cũng không đánh lại người ta, tiền lương không đòi được thì thôi, còn thường xuyên bị đánh bị dọa nạt.
Từ khi gia nhập đội công nhân hiện tại ở một công trình nào đó, cuối cùng cậu cũng không còn phải lo lắng về tiền công, về thức ăn nữa. Trong đội có bất kỳ chuyện gì, mấy người cầm đầu đều sẽ đi nói chuyện với ông chủ.
Chỉ là bị mắng chửi, bị bắt nạt một chút mà thôi, so với việc không đòi được tiền công thì những chuyện này chẳng đáng gì.
Hoàng Huân Đồng không đi, những người khác trong đội cũng không đuổi cậu.
Trong một nhóm nhỏ có người làm đầu thì cũng phải có người nằm dưới đất chịu giày xéo chà đạp. Cậu mà đi thì chẳng phải mọi người mất vui hay sao?
Nhà họ Vương giàu có nhất huyện Lộ Trường muốn xây nhà mới, đội công nhân liền đến nhận việc. Đào móng, nện đất, vác vật liệu xây dựng….. ngày qua ngày cứ thế trôi đi.
Nhưng khác với trước đây, Hoàng Huân Đồng đã có bạn bè – Lưu Ý Tường, cháu trai của ông chủ.
Lưu Ý Tường là một kẻ sâu mọt ăn hại ai ở huyện cũng biết, được cậu mợ cưu mang nhiều năm nhưng không biết ơn.
Tình cờ, Lưu Ý Tường đi đưa vật liệu đến công trường, Hoàng Huân Đồng nhận vật liệu. Lúc đó đang là giờ nghỉ, những công nhân khác đều đang trốn nắng trong lán, đánh bài, ngủ gà ngủ gật, chỉ có Hoàng Huân Đồng là mồ hôi nhễ nhại, tất bật làm việc.
Lưu Ý Tường không hiểu, "Chỉ có một mình anh à?"
Hoàng Huân Đồng vừa cười vừa lau mồ hôi, "Việc của tôi mà."
Lưu Ý Tường bỗng hiểu ra, đây là một người có hoàn cảnh tương tự như mình. Bị xa lánh, bị ngược đãi, lâu dần thậm chí còn quen với cuộc sống bị ức h**p.
"Tôi giúp anh." Lưu Ý Tường nhảy xuống xe, cùng Hoàng Huân Đồng vác vật liệu.
Sau đó, hai người dần quen nhau. Lúc đó Lưu Ý Tường đã kết thúc cuộc sống ở nhà ăn bám, Vương Thuận sai cậu ta đi đưa vật liệu ở các công trường khác nhau, cậu ta cũng không từ chối, coi như là nửa công nhân xây dựng, cũng có chuyện để nói với Hoàng Huân Đồng.
Chủ đề dần chuyển từ công trường sang cuộc đời, những con sâu cái kiến tìm được tiếng nói chung. Lưu Ý Tường vốn cho rằng Hoàng Huân Đồng cũng giống mình, cũng là loại người nằm im mặc người giẫm đạp, nhưng Hoàng Huân Đồng lại lắc đầu, trong mắt có ánh sáng, "Tôi chỉ đang lợi dụng bọn họ, tôi cần cùng bọn họ kiếm tiền."
Khoảnh khắc đó, Lưu Ý Tường bỗng nhận được một điều gì đó tựa như khai sáng, cậu ta dần dần trở nên tích cực hơn, hận thù bị đè nén bao năm như một mầm non, hưng phấn đẩy lớp đất trên đầu mình trồi lên.
Không lâu sau, người bạn thời thơ ấu Cung Tường trở về. Những năm gần đây, thực ra Lưu Ý Tường không muốn gặp Cung Tường, bọn họ từng là anh em tốt nhất của nhau, nhưng bây giờ lại như một trời một vực. Cung Tường hẹn cậu ta, cậu ta có thể viện cớ từ chối thì đều sẽ từ chối.
Nhưng lần này thì khác, cậu ta muốn cho Cung Tường biết, cậu ta có một người bạn mới, hơn nữa….. Cậu ta cảm thấy trong người mình có sự can đảm không tên đang trỗi dậy.
Lúc cậu ta say khướt, cậu ta nhớ mình đã thổ lộ những lời trong lòng với Cung Tường – Tôi muốn giết bọn chúng!
Bọn súc sinh nhà họ Vương đã chiếm đoạt tất cả của cậu ta, có một ngày, cậu ta sẽ lấy lại hết.
Ngày hôm đó dường như cũng không có gì khác biệt, chẳng qua là cậu ta lại trở thành mục tiêu bị bọn súc sinh chỉ trích. Vương Thuận chỉ vào mặt cậu ta mắng chửi, cả nhà bọn họ nói bóng nói gió, cậu ta tức giận phản pháo, tiếng mắng chửi vang xa đến mức cả mấy tòa nhà gần đó đều nghe thấy.
Bọn súc sinh đó mắng xong lại dám yên tâm đi ngủ. Cũng đúng, cậu ta còn có thể làm ra chuyện gì ghê gớm nữa chứ?
Cậu ta có thể.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!