"Bệnh của ông bà nên sớm đến bệnh viện lớn trong thành phố kiểm tra, tốt nhất là chụp cộng hưởng từ, đừng để bệnh nặng thêm." Cung Tường tiễn hai cụ già dìu nhau đến cửa phòng khám. Quay người lại, anh ta nhìn tấm biển "Phòng khám Cung Y Sư" đã mấy năm không thay đổi trên nóc phòng khám, thở dài.
Phòng khám này là anh ta tiếp quản từ cha mình, nhà họ Cung đời đời hành nghề y, nhưng trước anh ta, đều là y học cổ truyền. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta làm việc tại một bệnh viện ở thành phố Đồng Hà, cha anh ta mất cách đây vài năm, tâm nguyện lớn nhất là anh ta có thể về tiếp quản phòng khám này.
Ban đầu anh ta không đồng ý, thứ nhất là ở huyện nhỏ, có năng lực cũng không có đất dụng võ, thứ hai là anh ta không có chút thiện cảm nào với nơi mình sinh ra và lớn lên này.
Nhưng dù sao cũng là di nguyện của cha, sau khi suy nghĩ kỹ, anh ta vẫn quay về.
Bệnh nhân đều đang truyền dịch, tạm thời phòng khám không có việc gì cần anh làm, anh ta lấy một bao thuốc lá từ trong áo blouse trắng ra, vừa định châm lửa thì thấy hai người lạ mặt đi tới.
Ấn tượng đầu tiên của anh ta là, bọn họ không phải người địa phương.
Quý Trầm Giao xuất trình giấy tờ, tay Cung Tường đang cầm bao thuốc lá chợt khựng lại.
Sau khi tự giới thiệu, Quý Trầm Giao hỏi: "Anh là bạn học của Lưu Ý Tường phải không? Tôi muốn nói chuyện với anh về vụ hỏa hoạn 15 năm trước."
Ba chữ "Lưu Ý Tường" như một cây kim gỉ sét, đột nhiên đâm thẳng vào dây thần kinh của Cung Tường, khơi dậy một nỗi đau nhức nhối.
Anh ta chợt nhớ ra, bản thân mình lúc trước chán ghét quê hương đến mức không muốn quay về, chính là vì Lưu Ý Tường, vì những đau khổ và tuyệt vọng mà mảnh đất này đã gây ra cho người bạn tốt của anh ta.
"Mời vào trong nói chuyện." Cung Tường dẫn Quý Trầm Giao và Lăng Liệp vào văn phòng của mình, đóng cửa lại.
"Tôi nghe nói anh từng hết lời giải thích với người khác rằng Lưu Ý Tường giết người là do bị nhà họ Vương ngược đãi?" Tiền trả cho một bàn đồ ngọt của Quý Trầm Giao không hề uổng phí, Lăng Liệp đã kể lại những gì hắn nghe ngóng được cho anh biết.
Cung Tường cười khổ, "Đúng vậy, đã giải thích rồi, nhưng có ích gì chứ? Lỗi lầm đã phạm phải, người cũng đã chết, Ý Tường thật ngốc, tại sao lại phải hy sinh bản thân mình chứ?"
Cung Tường kể lại chuyện nhà họ Vương hút máu, chiếm đoạt tài sản của cha mẹ Lưu Ý Tường, đại khái thì giống như những gì chủ quán điểm tâm đã kể lại, nhưng lại tiết lộ thêm nhiều chuyện về Lưu Ý Tường và việc hai người học cùng trường với nhau.
Hai người là bạn học từ thời tiểu học, rất hợp nhau. Nhà họ Lưu kinh doanh, còn nhà họ Cung thì làm nghề y, ở huyện nhỏ này đều được coi là gia đình khá giả. Từ nhỏ Cung Tường đã có mục tiêu rất rõ ràng, muốn làm bác sĩ giống ông nội và cha mình, nhưng lại không muốn làm thầy thuốc Đông y, mà muốn làm bác sĩ phẫu thuật.
Ban đầu Lưu Ý Tường không có kế hoạch rõ ràng cho tương lai, bạn tốt có thể kế thừa gia sản, còn cậu ta thì sao? Cậu ta đương nhiên cũng có thể, nhưng cậu ta không muốn kinh doanh, mà muốn đọc sách, làm nghiên cứu hơn.
Cung Tường nói: "Vậy thì dễ rồi, cậu học làm bác sĩ cùng tôi đi! Chúng ta đều thi y khoa, vào cùng một trường đại học, sau này sẽ chăm sóc lẫn nhau, làm bạn tốt với nhau cả đời!"
Cứ như vậy, Lưu Ý Tường cũng có ước mơ.
Nhưng cuộc sống của Lưu Ý Tường đột ngột dừng lại vào năm cha mẹ cậu ta qua đời. Lúc đầu Cung Tường nghe nói nhà người cậu của cậu ta từ thị trấn đến, giúp đỡ lo hậu sự, còn đón Lưu Ý Tường về nhà sống cùng, ban đầu còn thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng Lưu Ý Tường trong cái rủi có cái may, ít nhất còn có người nhà chăm sóc.
Nhưng mà, Lưu Ý Tường xin nghỉ học, cũng không còn liên lạc với bạn bè nữa. Mỗi lần Cung Tường đến tìm cậu ta, Vương Thuận và La Quần đều nói tâm trạng cậu ta không tốt, tự nhốt mình trong phòng.
Cung Tường đành phải đi tìm giáo viên, giáo viên nói người đến xin nghỉ là Vương Thuận, trên đơn xin nghỉ viết tinh thần Lưu Ý Tường không tốt, không muốn tiếp xúc với mọi người.
Trong tình huống lúc đó, mọi người đều cho rằng việc Lưu Ý Tường tự tự cô lập bản thân mình là chuyện bình thường. Trong tiềm thức của Cung Tường đã cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lúc ấy anh ta cũng chỉ là một đứa trẻ, rất khó nghĩ sâu xa hơn.
Đến năm lớp 12, Lưu Ý Tường cũng không quay lại trường học. Cung Tường nhớ đến lời hứa của hai người, không nhịn được lén đến nhà họ Vương. Gặp lại nhau lần nữa, Lưu Ý Tường nhìn anh ta như người xa lạ.
Người bạn tốt ngày thường vô cùng thân thiết trở nên ít nói, khuôn mặt vốn đã trắng trẻo lại càng trắng bệch như tờ giấy, phản ứng cũng chậm chạp hơn rất nhiều. Cung Tường gặng hỏi mãi, cậu ta mới nói, nhà người cậu chiếm đoạt tài sản, cậu ta không nhận được một xu nào, bọn họ còn không cho cậu ta đi học, đối xử với cậu ta rất tệ.
Cung Tường vô cùng phẫn nộ, vội vàng đến trường tìm cách giải quyết, các giáo viên đã đến nhà họ Vương vài lần, Vương Thuận rất giỏi diễn kịch, khăng khăng nói Lưu Ý Tường quá đau buồn, thường xuyên nói lảm nhảm, không thể đi học được, để qua mặt nhà trường.
Tốt nghiệp lớp 12, Cung Tường thi đậu đại học y, còn Lưu Ý Tường thì vắng mặt trong kỳ thi đại học. Sau đó, nhà họ Vương cũng không quản Lưu Ý Tường nữa. Nhưng sau thời gian dài bị hành hạ tinh thần, bạo lực lạnh, Lưu Ý Tường đã mất đi động lực, mất đi hy vọng, suốt ngày chơi bời lêu lổng với đám côn đồ.
Mà vì có vẻ ngoài "nữ tính" nên đám côn đồ cũng rất ghét bỏ Lưu Ý Tường, thường xuyên mắng cậu ta là "Đồ ẻo lả".
Quý Trầm Giao hỏi: "Chuyện tay phải của Lưu Ý Tường bị đánh gãy, là anh nghe ai nói vậy?"
Cung Tường nói: "Tôi tận mắt chứng kiến! Ngay trước kỳ thi đại học! Cậu ta ở bệnh viện, Vương Thuận nói là do tinh thần cậu ta hoảng loạn nên lúc xuống cầu thang đã bị ngã, nhưng cậu ta đã ôm tôi khóc, lặng lẽ nói với tôi rằng, cậu ta bị Vương Thuận dùng gậy đánh gãy tay! Cậu ta không bao giờ nói dối, ít nhất thì lúc đó là không! Cả nhà họ Vương đều là đồ súc sinh!"
Quý Trầm Giao im lặng hồi lâu. Lưu Ý Tường bị gãy tay phải, mà báo cáo khám nghiệm tử thi của Hoàng Huân Đồng cũng đề cập đến vết thương cũ do gãy tay phải.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!