Hai mươi mốt năm trước.
Trời vừa mới vào thu, trong núi đã đổ xuống một trận tuyết lớn, cành khô lá úa bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày, khi giẫm lên sẽ phát ra tiếng kêu răng rắc.
Trên nền tuyết có một chuỗi dấu chân nhỏ, A Đậu chạy nhanh hơn một chút, vừa lùi lại vừa gọi cậu bé phía sau: "A Tuyết, nhanh lên!"
Cậu bé chỉ mặc một chiếc áo bông cũ kỹ rách nát, lộ cả bông bên trong, được vá chằng vá đụp hơn chục chỗ, đường kim mũi chỉ xiêu xiêu vẹo vẹo, là chị gái khi còn sống may cho cậu, nhìn kỹ thì còn thấy cả vết máu không thể giặt sạch được. Đôi giày vải của cậu bé cũng đã sớm bị tuyết làm cho ướt sũng, ống chân nhỏ lộ ra ngoài cũng đỏ ửng như khuôn mặt. Nhưng đôi mắt cậu rất sáng, giọng nói non nớt mà vui vẻ, khi nói chuyện còn thở ra một làn khói trắng xóa.
A Tuyết thở hồng hộc, khẽ nói: "Tôi chạy không nổi nữa… Cậu chậm thôi, coi chừng ngã xuống.…"
"Không đâu! Chạy chậm bọn họ đuổi kịp thì sao?" A Đậu quay người lại chạy tiếp.
A Tuyết xoa xoa đôi chân đau nhức, nhỏ giọng oán trách: "Đâu phải hôm nay mới trốn, A Đậu…"
Nhìn kỹ lại, phía trước đâu còn thấy A Đậu nữa?
Gió lốc hất tung tuyết lên, tiếng gió rít gào lấp đầy thính giác, A Tuyết ngơ ngác nhìn về phía trước, lớn tiếng gọi A Đậu, nhưng cậu ta không nhận được hồi đáp nào.
Cậu ta lùi lại vài bước rồi dừng lại, cố nén sợ hãi bước về phía trước. Trong gió tuyết là một vách đá, A Đậu đã biến mất ở đó. Cậu ta nằm xuống, cố sức kêu xuống phía dưới: "A Đậu! A Đậu, có phải cậu rơi xuống dưới rồi không?"
"A… Tuyết…" Giọng A Đậu không còn hoạt bát nữa, mà yếu ớt như sắp bị tuyết nuốt chửng, "Cứu…mạng…"
"Tôi xuống ngay đây!" A Tuyết không nhìn thấy A Đậu, cậu ta quay lưng lại, cẩn thận bò xuống vách đá, nhưng cậu ta đã nhanh chóng dừng lại. Đá nhọn đâm rách áo bông và tay cậu ta, bông bay ra như tuyết, rồi bị máu nhuộm đỏ. Cậu ta sợ hãi, nước mắt rơi không ngừng, cố nén cơn đau bò ngược lên trên.
Ở nơi bị sương mù và tuyết che khuất, A Đậu vẫn đang gọi tên cậu ta. Cái giọng điệu đó cậu ta đã nghe rất nhiều lần, lúc chị cậu ta chết cũng như vậy, bụng bị xẻ một đường lớn, giọng nói như từ trong phổi ép ra, gọi cậu: "A Tuyết, đau quá."
Cậu ta vội vàng lau nước mắt, "A Đậu, cậu chờ tôi, tôi không xuống được! Tôi về gọi người! Cậu nhất định phải chờ tôi!"
Giọng A Đậu dường như nhỏ hơn, "A Tuyết, cứu, cứu tôi…"
Cậu ta quay người chạy, chạy được vài bước lại quay trở lại, không biết là cổ vũ cho A Đậu hay là tự cổ vũ cho bản thân mình, "Cậu đừng chết, chúng ta phải cùng nhau đi về phương Nam!"
Một đám người ánh mắt hung tợn, mặc trang phục tác chiến hùng hùng hổ hổ kéo lên núi, một trong số đó xách A Tuyết lên như xách gà con, A Tuyết vừa khóc vừa nói: "A Đậu ở chỗ đó, cậu ấy rơi xuống rồi!"
Bên vách đá, người đàn ông ném A Tuyết sang một bên, buộc dây leo rồi hạ xuống. A Tuyết chăm chú nhìn xuống phía dưới. Không lâu sau, người đàn ông quay lại, giơ tay tát cho cậu ta một cái.
Cậu ta ngã xuống đất, há miệng phun ra một ngụm máu.
"Chạy rồi." Người đàn ông đó lại đá A Tuyết một cái, ra lệnh cho người khác vác cậu ta lên, đưa về trong thôn.
Ngày hôm đó, A Tuyết và rất nhiều đứa trẻ khác trong thôn bị nhốt lại, nhốt trong chuồng gà, ngay cả việc thỉnh thoảng ra ngoài lên núi hóng gió cũng không thể. Bởi vì A Đậu đã chạy mất, những đứa trẻ còn lại phải "Chia sẽ" hình phạt.
A Tuyết không hận A Đậu, nhất định là A Đậu đã đi ngắm mùa xuân ở phương Nam rồi.
…………
Mùa xuân ở phương Nam không đẹp như trong tưởng tượng, mưa cứ rơi mãi không dứt. A Đậu "lang thang" đến thành phố Hạ Dung đã được ba tháng, trước đây nó còn có thể tìm được một chút đồ ăn thừa trong thùng rác, nhưng mưa không ngớt, đồ ăn tìm được đều đã bị ôi thiu thối rữa hết.
Cậu bị lạc mất chú Vệ cũng đã được nửa năm, cậu có chút hối hận vì đã không nghe lời chú Vệ, ngoan ngoãn đợi ở khách sạn.
Cậu sợ cảm giác phải chờ đợi, từ nhỏ đến lớn, chờ đợi luôn đi kèm với vận rủi. Cậu không thể để người trong núi tìm được mình, vậy nên chỉ có không ngừng chạy trốn mới có cảm giác an toàn.
Nhưng bây giờ, đừng nói là cảm giác an toàn, mạng của cậu cũng sắp không giữ được nữa rồi. Rất đói, không tìm được đồ ăn, cũng rất lạnh, chị gái nói mùa xuân ở phương Nam muôn hoa đua nở, nhưng sao những gì cậu nhận được chỉ có cái lạnh và ẩm ướt thấm vào tận xương tủy?
Cậu lại đến trước "ngôi nhà kính" sáng trưng đó, nuốt nước miếng, chăm chú nhìn những người lớn và trẻ con bên trong.
Trên bàn bày rất nhiều thức ăn, có thịt gà chiên vàng rộm, có đồ uống sủi bọt, cách một tầng kính cửa sổ nhưng dường như cậu vẫn có thể ngửi thấy được mùi thơm, cậu thèm thuồng không ngừng l**m môi.
Khóe miệng cậu bị nứt đã mấy ngày, cứ mãi không lành, đầu lưỡi dính phải vị tanh của máu, cậu có chút choáng váng. A Tuyết thấy máu là sẽ ngất xỉu, sẽ khóc rống lên, nhưng cậu lại không sợ máu, những việc A Tuyết không làm được cậu đều giúp A Tuyết làm thay. Bây giờ cậu chỉ là quá đói, trước mắt mới xuất hiện nhiều bóng chồng lên nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!