Nàng run rẩy lấy ra từ tà áo ướt một vật nhỏ, tiến lên hai bước, giơ cao trong tay để tất cả mọi người đều nhìn rõ:
"Nguyên Bảo không nói dối. Nguyên Bảo có bằng chứng..."
Trên lòng bàn tay trắng muốt của nàng là một miếng ngọc ấm hình dáng kỳ lạ, tựa như một con mèo nhưng không phải mèo.
Chính là miếng ngọc bội mà Tô Thanh Vũ luôn mang bên mình, từng tự hào tuyên bố rằng trên đời chỉ có một.
Tất cả mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về Tô Thanh Vũ. Trong khoảnh khắc ấy gương mặt nàng ta tái mét không còn chút máu.
Tô Thanh Vũ theo phản xạ đưa tay sờ bên hông, ngón tay không ngoài dự đoán chỉ chạm vào khoảng trống.
Vật ấy đã rơi lúc nào, sao nàng ta lại không hề hay biết?
Tô Trạch Khiêm
- huynh trưởng của nàng ta cũng đứng chết sững tại chỗ.
Khối ngọc bội này gần như ngày nào hắn cũng nhìn thấy. Khi Tô Thanh Vũ còn ở Bình Dương Hầu phủ, nàng ta luôn nắm chặt nó trong tay để chơi, đến mức ai ai trong phủ cũng đều biết.
Tô Trạch Khiêm từ trước đến nay luôn tin tưởng tuyệt đối vào muội muội của mình.
Nàng ta đã khẳng định chưa từng đến gần hồ và không quen biết Tô Viên Viên thì hẳn trong chuyện này phải có nhầm lẫn nên hắn mới quyết định đứng ra bảo vệ nàng.
Nhưng nếu chưa từng gặp mặt, chưa từng tiếp xúc, vậy vì sao khối ngọc bội mà muội muội lúc nào cũng mang theo bên mình lại rơi vào tay Tứ tiểu thư Quốc Công phủ?
Hắn không khỏi quay đầu nhìn lại Tô Thanh Vũ phía sau, ánh mắt đầy ý dò hỏi.
Vương hoàng hậu quay sang quý phi ngồi bên, hỏi: "Chỉ một khối ngọc bội như vậy, làm sao chứng minh được đây là hành vi của Tô Thanh Vũ?"
Quý phi dùng chiếc quạt che đi nụ cười, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không giấu sự mỉa mai:
"Hoàng hậu tỷ tỷ, e rằng tỷ chưa biết. Đại tiểu thư của Bình Dương Hầu phủ vốn nổi danh trong Thịnh Kinh nhờ sở hữu một khối ngọc bội trắng thượng hạng. Ngọc bội này được điêu khắc tinh xảo, hoa văn cực kỳ hiếm gặp, trên đời chỉ có duy nhất một chiếc."
Nếu đã như vậy thì còn có gì để nói nữa?
Không ngờ rằng Tô Thanh Vũ thực sự là người đã đẩy Tứ tiểu thư Quốc Công phủ xuống hồ? Nhớ lại những lời lẽ độc địa mà Tô Viên Viên vừa thuật lại, ánh mắt mọi người nhìn về phía Tô Thanh Vũ lập tức thay đổi.
Ngay cả hoàng hậu cũng ngồi thẳng người hơn, khuôn mặt trở nên nghiêm nghị.
Các quý nữ gây rắc rối trong yến hội là chuyện thường thấy nhưng nếu liên quan đến tính mạng thì lại là một vấn đề hoàn toàn khác.
Trái ngược với phản ứng của mọi người, Mặc thị sau khi thấy Tô Viên Viên lấy ra bằng chứng thì vừa sững sờ vừa mừng rỡ. Bà chỉ muốn ôm chặt cô nữ nhi nhỏ của mình mà hôn tới tấp.
Nguyên Bảo nhà bà giờ đây không chỉ biết chịu oan khuất mà còn biết giữ lại vật chứng, đúng là đứa trẻ ngoan!
Dằn xuống sự kích động trong lòng, Mặc thị hừ lạnh một tiếng, nói thẳng điều mà mọi người đều nghĩ: "Tô Thanh Vũ, chứng cứ rành rành thế này, ngươi còn gì để nói?"
Tuy vậy, gương mặt của Tô Thanh Vũ vẫn không hề lộ ra chút bối rối nào. Đối diện với ánh mắt chỉ trích hoặc nghi ngờ từ khắp nơi, nàng quỳ xuống trước hoàng hậu, nước mắt lã chã rơi, cúi rạp người mà nói:
"Hoàng hậu nương nương, thần nữ có tội. Xin nương nương trách phạt."
Hoàng hậu nhướn mày, hỏi lại: "Ồ? Ngươi nhận tội rồi sao?"
Giọng nói của Tô Thanh Vũ mang theo vẻ ăn năn sâu sắc: "Hoàng hậu nương nương, thần nữ... đã nói dối."
"Trước khi chuẩn bị dâng nhạc, thần nữ có xuống thay y phục. Trong lúc đó, thần nữ không cẩn thận làm rơi ngọc bội mang theo bên mình. Vì muốn tìm lại nên thần nữ đã đi dọc theo con đường vừa qua để tìm kiếm nhưng không thấy. Trên đường tìm kiếm, quả thực thần nữ có đi ngang hồ nhưng không hề gặp mặt Tứ tiểu thư của Quốc Công phủ."
Nàng ta chỉ thừa nhận việc đi ngang hồ nhưng tuyệt nhiên không nhận tội đẩy Tô Viên Viên xuống nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!