Thấy cửa lớn của Trân Tu Lâu đã ở ngay trước mắt, bước chân của Tô Thanh Vũ không khỏi vội vã hơn vài phần.
Thế nhưng…
"Chính là họ! Chính là họ đã đưa bạc cho ta, sai ta ở đây bịa đặt!"
Bên tai đột nhiên vang lên một lời tố cáo, giọng nói này nghe có vẻ khá quen thuộc.
Tô Thanh Vũ theo phản xạ nhìn về phía phát ra âm thanh thì lập tức thấy gã nốt ruồi mà một canh giờ trước nàng ta đã bỏ tiền ra mua chuộc đang thoát khỏi đám đông, điên cuồng lao về phía mình.
Hỏng rồi!
Để né tránh gã nốt ruồi, Tô Thanh Vũ theo phản xạ lùi lại hai bước. Nào ngờ nàng ta lại quên mất mình đang đứng trên cầu thang, chân hụt một cái, cả người mất kiểm soát ngã ngửa ra sau.
Thật không may, lúc này lại có một tiểu nhị đang bưng canh nóng đi lên. Tô Thanh Vũ vô tình đâm sầm vào người cậu ta.
Tiểu nhị chỉ mải để ý đến bát canh nóng trong tay, hoàn toàn không chú ý đến Tô Thanh Vũ, không kịp né tránh, bát canh nóng trong tay đổ hết ra ngoài, cả hai người đều bị canh nóng văng trúng người.
Tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt, Tô Thanh Vũ còn chưa kịp hoàn hồn đã cảm thấy trên vai và ngực truyền đến một cơn nóng rát và đau nhói, cảm giác đau đớn này khiến nàng ta không kìm được mà hét lên một tiếng thảm thiết.
"Tiểu thư!"
Lục Trúc không ngờ lại xảy ra biến cố như vậy. Ả kinh hãi kêu lên, vội vàng lấy khăn tay ra lau vết nước trên người Tô Thanh Vũ.
Thế nhưng vì động tác quá mạnh nên vô tình giật luôn chiếc nón che mặt trên đầu Tô Thanh Vũ xuống, khuôn mặt của nàng ta cứ thế lộ ra trước mặt mọi người.
Tô Thanh Vũ trước kia luôn cố gắng tạo dựng danh tiếng tốt cho mình, phàm là những hoạt động phát cháo, khám bệnh miễn phí, tặng thuốc trong thành, nàng ta chưa từng vắng mặt.
Vì vậy, không ít người dân thành Thịnh Kinh đều đã từng thấy dung mạo thật của ả, dù bây giờ nàng ta đang mặc một bộ đồ nha hoàn nhưng vẫn bị nhận ra.
Trong phút chốc, tất cả mọi người trong đại sảnh đồng loạt thốt lên: "Ồ…"
Tô Thanh Vũ khó khăn lắm mới tỉnh táo lại từ cơn đau rát do bị bỏng, phát hiện chiếc nón trên đầu đã biến mất, sắc mặt nàng ta tức thì trở nên vô cùng khó coi.
Trớ trêu thay, Lục Trúc bên cạnh vì quá tức giận nên không hề nhận ra có điều gì không ổn, vừa đỡ nàng ta dậy vừa lớn tiếng với tiểu nhị bưng canh:
"Tên tiểu nhị không có mắt nhà ngươi đi đứng kiểu gì thế lại dám hắt canh nóng lên người tiểu thư nhà ta? Tiểu thư nhà ta là cành vàng lá ngọc, nếu có mệnh hệ gì, ngươi gánh nổi không?!"
Tiểu nhị kia cũng bị canh nóng văng trúng người, lúc này cũng chẳng khá hơn là bao nhưng dù sao Tô Thanh Vũ cũng là khách nên cậu ta đành cúi đầu xin lỗi:
"Xin lỗi khách quan, tiểu nhân vội mang đồ ăn lên nên không nhìn đường, tiểu nhân xin lỗi người ở đây ạ!"
Lục Trúc tức giận nói: "Xin lỗi là đủ sao? Gọi chưởng quỹ của các ngươi ra đây, chuyện này Trân Tu Lâu nhất định phải cho phủ Bình Dương Hầu chúng ta một lời giải thích!"
Bốn chữ "phủ Bình Dương Hầu" vang lên trong đại sảnh vô cùng rõ ràng. Cảm thấy đại sảnh bỗng chốc im lặng, không khí trở nên có chút kỳ quái, Tô Thanh Vũ theo phản xạ cảm thấy không ổn.
Nàng ta ngẩng đầu nhìn về phía trước, bất ngờ chạm phải ánh mắt của Mặc thị và Vệ Lâm Lang.
Bên cạnh Mặc thị, Tô Viên Viên trong chiếc áo choàng màu vàng ngỗng càng trợn tròn đôi mắt, vẻ mặt kinh ngạc chỉ về phía nàng ta, giọng nói có phần non nớt nhưng trong trẻo:
"Nương thân, là Tô Thanh Vũ. Là người xấu đã đẩy Nguyên Bảo xuống nước."
Nói xong khóe môi Tô Viên Viên cong lên, cười một cách vô cùng ngây thơ.
Trong lòng Tô Thanh Vũ chùng xuống, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Tiêu rồi!
Mặc kệ cơn đau rát trên người, nàng ta lập tức nhặt chiếc nón trên đất lên, xông ra ngoài Trân Tu Lâu.
Thế nhưng những thực khách đang dùng bữa trong đại sảnh còn nhanh hơn nàng ta, đi trước một bước đã chặn kín cửa lớn của Trân Tu Lâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!