Chương 5: (Vô Đề)

Kiếp trước, nàng đã từng tham dự nhiều yến hội trong cung nên rất hiểu vị hoàng hậu của Đại Sở này. Hoàng hậu xuất thân từ dòng chính của Vương thị, một gia tộc đã sản sinh ba đời hoàng hậu, địa vị vô cùng hiển hách.

Với thân thế mà cực kỳ coi trọng thể diện.

Dù Mặc thị đã ra tay trước, vạch trần hành vi của Tô Thanh Vũ nhưng việc làm gián đoạn yến hội chúc thọ chắc chắn sẽ khiến hoàng hậu không hài lòng.

Nếu để Tô Thanh Vũ giành quyền lên tiếng trước, Ung Quốc Công phủ ắt sẽ rơi vào thế yếu.

May mắn thay, Mặc thị không hề manh động. Trước khi Tô Thanh Vũ kịp mở miệng, bà dẫn theo Tô Viên Viên bước lên phía trước vài bước, quỳ xuống trước mặt hoàng hậu, nghẹn ngào nói:

"Nương nương! Thần không dám làm gián đoạn niềm vui của nương nương nhưng ái nữ của thần vô cớ chịu oan khuất, suýt nữa đã bỏ mạng dưới hồ. Lòng thần đau đớn đến cực điểm nên mới phải mạo muội hành xử thế này. Mong hoàng hậu nương nương rộng lòng tha thứ."

Yến hội bất ngờ bị gián đoạn, trong lòng hoàng hậu Vương thị quả thật có chút không vui.

Nhưng khi ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt trắng bệch như giấy của Tô Viên Viên, cùng với dáng vẻ quỳ gối của Mặc thị đang thành tâm nhận lỗi, bà không tiện trách phạt thêm.

Ánh mắt hoàng hậu lướt qua gương mặt Tô Viên Viên, rồi dừng lại trên chiếc áo choàng tím sẫm quen thuộc đang khoác trên người nàng. Cuối cùng, bà cất giọng:

"Được rồi, đứng lên đi. Con gái của ngươi không may bị lạc, bản cung trong lòng cũng rất lo lắng. Nay đã tìm thấy, lại chịu khổ như vậy, lòng thương con của ngươi cũng dễ hiểu. Bản cung sao có thể trách ngươi chứ?"

Sau khi Mặc thị đứng dậy, hoàng hậu quay sang bảo cung nữ bên cạnh:

"Trầm Phương, đưa Tứ tiểu thư Tô gia xuống lau khô người, thay một bộ y phục sạch sẽ. Gọi thái y đến khám cho nàng. Thời tiết lạnh lẽo thế này, nếu nhiễm bệnh thì biết làm sao?"

Giọng hoàng hậu nghe như vô cùng quan tâm, còn chủ động sắp xếp mọi thứ. Nhưng cả Tô Viên Viên lẫn Mặc thị đều hiểu rõ, đây là muốn chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

Không thể để chuyện này trôi qua như vậy! Cả hai mẫu thân nữ nhi cùng đồng thời nghĩ.

Khi thấy cung nữ bên cạnh hoàng hậu tiến về phía mình, Tô Viên Viên lập tức sợ hãi ôm chặt lấy Mặc thị, bật khóc lớn:

"Oa… mẫu thân ơi… Nguyên Bảo sợ…"

Mặc thị ôm lấy Tô Viên Viên, khéo léo lách sang một bên để tránh cung nữ, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nhỏ đang run rẩy của nàng, dịu giọng an ủi:

"Nguyên Bảo ngoan, đừng sợ, đừng sợ. Nguyên Bảo sẽ không đi đâu cả, chỉ ở đây với mẫu thân thôi, được không?"

Trong khi dỗ dành con gái, Mặc thị quay sang cười nhẹ, nụ cười lẫn chút áy náy hướng về phía Vương Hoàng Hậu:

"Hoàng hậu nương nương đừng trách, Nguyên Bảo nhà thần mỗi lần chịu ấm ức đều trở nên như vậy, ngoài mẫu thân ra thì chẳng chịu nghe lời ai cả."

Vương Hoàng Hậu sao có thể không nghe ra hàm ý trong lời nói của Mặc thị? Đành thuận theo ý bà, quay sang lạnh nhạt hỏi:

"Tô Thanh Vũ, phu nhân Quốc Công chỉ đích danh ngươi đã đẩy Tứ tiểu thư nhà Quốc Công phủ xuống nước, ngươi giải thích chuyện này thế nào?"

Mặc dù giọng nói vẫn điềm nhiên không gợn sóng nhưng những người quen thuộc với Vương Hậu đều hiểu, bà đã thực sự nổi giận.

Lập tức, ánh mắt của tất cả mọi người trong đại điện lại đổ dồn về phía Tô Thanh Vũ đang đứng giữa trung tâm.

Tô Thanh Vũ chậm rãi tiến lên, cung kính hành lễ với hoàng hậu, giọng nói ung dung nhưng rành mạch:

"Bẩm hoàng hậu nương nương, trước giờ thần nữ chưa từng gặp vị muội muội nhà Quốc Công phủ này, hơn nữa thần nữ vừa nãy còn bận rộn chuẩn bị việc dâng nhạc chúc thọ, chưa hề tới gần hồ nước. Thần nữ không rõ tại sao phu nhân Quốc Công lại khăng khăng cho rằng việc Tứ tiểu thư bị rơi xuống hồ có liên quan tới thần nữ, chẳng hay đây có phải là sự hiểu lầm nào đó chăng?"

Mặc thị lạnh lùng nhìn Tô Thanh Vũ, ánh mắt sắc bén từng trải qua chiến trường dường như muốn xuyên thấu con người trước mặt. Bà bật ra một tiếng cười nhạt:

"Hiểu lầm? Nguyên Bảo nhà ta đã tận mắt nhìn thấy, lại còn chính miệng nói ra, làm sao mà sai được?"

Ngay sau đó, bà cúi xuống, giọng nói bỗng trở nên mềm mỏng và dịu dàng hơn:

"Nguyên Bảo, con hãy nhìn kỹ lại xem, có đúng là người này đẩy con không? Đừng sợ, có mẫu thân ở đây, con nghĩ sao thì cứ nói vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!