Trùng hợp thay, cả ba tiệm này đều nằm trên cùng một con phố.
Chỉ cần đến được "Chức Cẩm Phường" nàng sẽ có cách đến "Khúc Dương Bố Trang" để lấy thuốc.
Tô Viên Viên lập tức nhảy khỏi ghế, đi một vòng quanh Vệ Lâm Lang, vỗ tay cười nói:
"Tẩu tẩu xinh quá, xinh quá!"
Sau đó, nàng níu lấy tay áo của Tô Hoài Thầm, chớp chớp mắt đầy ấm ức: "Tam ca, Nguyên Bảo cũng muốn."
Mặc thị đứng sau nghe thấy, không nhịn được mà bật cười sau đó nghiêm mặt nói với Tô Hoài Thầm:
"Nhóc con, có vợ rồi quên cả mẹ và Nguyên Bảo phải không? Phạt con chuẩn bị cho mẹ và Nguyên Bảo mỗi người một bộ."
Nụ cười của Tô Hoài Thầm vừa bất đắc dĩ lại có chút cưng chiều, hắn chắp tay thưa:
"Vâng thưa mẫu thân, ngày khác con sẽ mang đến cho người và Nguyên Bảo."
"Nguyên Bảo muốn, hôm nay phải có cơ." Tô Viên Viên khẽ lay tay áo Tô Hoài Thầm: "Nguyên Bảo muốn mặc đồ mới cùng tẩu tẩu."
"Được, được, hôm nay sẽ có luôn." Vệ Lâm Lang vốn rất thương cô em chồng này, chưa đợi Tô Hoài Thầm trả lời đã nhanh miệng đồng ý trước.
Ngẩng đầu nhìn Tô Hoài Thầm, Vệ Lâm Lang ánh mắt khẽ động: "Dù sao hôm nay phu quân cũng được nghỉ, chàng và thiếp đưa mẫu thân và Nguyên Bảo cùng đến "Chức Cẩm Phường" một chuyến, được không?"
Tô Hoài Thầm đáp: "Cứ theo ý phu nhân."
Tô Viên Viên vui mừng khôn xiết, không ngờ vấn đề đi ra ngoài lại được giải quyết dễ dàng như vậy!
Đã quyết định ra ngoài thì phải quay về chuẩn bị những thứ cần mang theo.
Theo Xuân Hiểu về Minh Châu Uyển, Tô Viên Viên tùy tiện nghĩ ra một cái cớ để đuổi các nha hoàn ra ngoài rồi một mình vào phòng.
Nàng đi vòng ra góc nhà, khẽ gọi về phía mái nhà:
"Vân Gián? Vân Gián?"
Thế nhưng gọi mấy tiếng cũng không có ai trả lời.
Tô Viên Viên nghi hoặc nhíu mày, đang định đổi chỗ khác thì bất ngờ va phải một bức tường thịt sau lưng.
Nàng sợ hãi lùi lại hai bước, không để ý dưới chân có vật cản nên bị vấp một cái, cả người ngã ngửa ra sau.
Một bàn tay lớn kịp thời nắm lấy khuỷu tay nàng, vòng qua eo kéo nàng lại, tránh cho nàng khỏi cảnh ngã sõng soài trên đất.
Lực kéo khiến nàng theo quán tính mà va vào lòng hắn. Tô Viên Viên đưa tay lên xoa cái mũi bị đập đau, đau đến mức nước mắt lưng tròng.
"Đau quá, ngươi thuộc họ mèo à? Sao đi lại không có chút tiếng động nào vậy?"
Nàng vừa tố cáo, vừa ngẩng đầu lườm hắn một cái thật sắc. Ai ngờ động tác giơ tay có hơi mạnh, một bóng trắng bay ra theo một đường cong tuyệt đẹp, rơi "bẹp" một tiếng xuống đất rồi còn lăn hai vòng.
Tô Viên Viên: "…"
Mất mặt quá đi mất.
Thương Huyền thuận theo ánh mắt của nàng nhìn ra sau thì lập tức thấy hai chiếc bánh bao nhân thịt trắng nõn mập mạp đang nằm chỏng chơ ở đó.
Nhướng mày, hắn cười nói: "Ám khí này của ngươi cũng thú vị đấy."
Tô Viên Viên cười gượng hai tiếng, gỡ tay hắn ra, thò tay vào tay áo bên kia, lấy ra hai chiếc bánh bao cuối cùng rồi nhét vào lòng hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!