Vân Gián… hay nói đúng hơn là Thương Huyền đang ở trên xà nhà, nghe tiếng thở đều đều bên dưới, theo thói quen mân mê ngón tay.
Mùng sáu tháng bảy, bãi tha ma.
Sao nàng lại biết?
Tô Viên Viên đoán không sai, trong lúc Mặc thị dẫn theo phủ binh rầm rộ lục soát các viện, tìm kiếm tên trộm đã bỏ trốn, đám truy binh đuổi theo Thương Huyền đã không chút khách khí mà gõ cửa phủ Quốc Công.
Tô Kình và Mặc thị vừa tìm đến viện của Tô Hoài Sanh thì một phủ binh vội vã chạy vào từ bên ngoài.
"Công gia, phu nhân, không hay rồi! Bên ngoài có người nói phủ Quốc Công chúng ta chứa chấp tội phạm, đòi vào phủ lục soát!"
Tô Kình và Mặc thị nhìn nhau, sự ăn ý nhiều năm khiến cả hai cảm thấy có gì đó không đúng.
Trên tấm biển trước cửa nhà họ rõ ràng viết bốn chữ lớn "Ung Quốc Công Phủ", vậy mà vẫn có kẻ không có mắt dám nói họ chứa chấp tội phạm rồi đòi vào lục soát? Não bị lừa đá rồi sao?
Tô Kình nói: "Đi, ra xem thử."
Mặc thị gật đầu, cùng Tô Kình, mang theo ba người con trai và một đám phủ binh, hùng hổ đi về phía cổng lớn.
Bên ngoài phủ Ung Quốc Công, đám truy binh thấy tên thị vệ vào thông báo mãi không ra, đã đợi đến mức mất kiên nhẫn, gã đàn ông râu quai nón cầm đầu lập tức vung tay ra lệnh:
"Vào, lục soát cho lão tử!"
Thị vệ hai bên cổng phủ Ung Quốc Công lập tức tuốt đao tiến lên: "Đây là phủ Ung Quốc Công, há để các ngươi làm càn!"
Thế nhưng đám truy binh đông người, lại vô cùng ngang ngược, xô đẩy vài cái đã hất văng đám thị vệ gác cổng rồi xông vào.
Tô Kình từ xa nhìn thấy đám người này vào phủ Quốc Công như chốn không người còn dùng cả gậy gộc trong tay phá hoại cây cối dọc đường, lửa giận trong lòng như thực thể phun trào ra.
Vận khí đan điền, ông dùng khí thế đối đầu với địch quân trên chiến trường, nghiêm giọng hét lớn: "Lũ chuột nhắt từ đâu tới, cút ra khỏi đây cho bản công!"
Tiếng hét của ông như sấm sét, làm cho đám truy binh xông vào phủ Quốc Công ù cả tai, hoa cả mắt.
Mãi mới tỉnh lại từ tiếng hét nội công của Tô Kình, gã râu quai nón cầm đầu mới phát hiện ra bọn họ đã bị phủ binh của phủ Ung Quốc Công bao vây ở hai bên cổng, lưỡi đao thậm chí đã kề vào cổ.
Đám người này ở Thịnh Kinh ngang ngược bá đạo đã nhiều năm, chưa từng chịu thiệt thòi như vậy, gã râu quai nón lập tức chửi ầm lên:
"Tô Kình, mở to mắt chó của ngươi ra mà xem lão tử là người của nhà nào! Biết điều thì mau cho người của ngươi lui ra, nếu không làm chậm trễ việc lão tử bắt tội phạm, tội danh này ngươi không gánh nổi đâu!"
Nói rồi, hắn móc từ trong lòng ra một tấm lệnh bài, chìa ra trước mặt Tô Kình và Mặc thị.
Dưới ánh lửa bập bùng, Tô Kình thấy rõ trên tấm lệnh bài trong lòng bàn tay hắn khắc một chữ "Vương".
Thịnh Kinh có ba đại gia tộc, Vương thị, Lâm thị, Tiết thị. Trong ba gia tộc đó, Vương thị đứng đầu, người trong tộc đa số đều làm quan trong triều, đã từng có ba vị Hoàng hậu, có thể nói là một tay che trời ở Thịnh Kinh.
Kẻ đó thấy Tô Kình cau mày, tưởng đã dọa được ông, vừa thu lại lệnh bài vừa đi về phía Tô Kình:
"Ung Quốc Công, không phải chúng ta không nể mặt phủ Quốc Công mà là tên tội phạm này đêm nay trước là xông vào Vương phủ ăn trộm, nay lại lẻn vào phủ của ngài, tội ác tày trời, nếu không nhanh chóng bắt giữ quy án."
Ai ngờ Tô Kình cười lạnh một tiếng, một tay túm lấy cổ áo đối phương, dùng một chiêu quật vai, ném thẳng hắn ra ngoài cổng phủ.
"Ta mặc kệ ngươi là người của nhà nào, dám giương oai ở địa bàn của Tô Kình ta, không có cửa đâu. Người đâu, ném hết bọn chúng ra ngoài cho bản công!"
Bên ngoài cổng phủ Ung Quốc Công, gã râu quai nón bị Tô Kình ném ra ngoài như một bao tải, rơi mạnh xuống đất.
Thê thảm hơn là lúc bị ném ra, mặt hắn lại tiếp đất trước, mọi người có thể nghe rõ tiếng răng của hắn va vào mặt đất gãy "rắc" một tiếng, cùng với tiếng xương gãy.
Gã râu quai nón còn chưa tỉnh lại từ cơn đau và choáng váng thì lại bị một vật nặng khác đè lên người, nằm sấp trở lại mặt đất, cằm lại "rắc" một tiếng tiếp xúc thân mật với nền đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!