Chương 34: (Vô Đề)

Lúc nãy Tô Viên Viên chạy ra khỏi phòng chính là đuổi theo hướng đông vì vậy Xuân Hiểu mới cho rằng kẻ gian đã chạy về hướng đó.

Sắc mặt Mặc thị trầm xuống, lạnh lùng dặn dò mấy nha hoàn: "Các ngươi trông chừng tiểu thư cho cẩn thận, nếu còn xảy ra sai sót gì nữa, ta sẽ hỏi tội các ngươi!"

Nói xong, bà vội vã quay người rời đi, vừa đi vừa xắn tay áo, miệng hùng hồn chửi rủa:

"Tên trộm vặt ở đâu ra mà dám xông vào phủ Quốc Công chúng ta còn suýt làm Nguyên Bảo của ta bị thương! Đêm nay Mặc nương tử ta sẽ cho ngươi biết thế nào là có đi mà không có về! Tự tìm đường chết!"

Bà đã ra khỏi phòng nhưng Tô Viên Viên vẫn có thể nghe thấy mệnh lệnh điều động phủ binh của bà:

"Bao vây toàn bộ phủ lại cho ta, lục soát cho kỹ! Tuyệt đối không được để tên trộm đó chạy thoát!"

Động tĩnh tập hợp phủ binh đương nhiên không thể giấu được những người khác.

Chẳng mấy chốc, cả phủ Quốc Công trở nên vô cùng náo nhiệt, ngoài viện của Tô Viên Viên ra thì tất cả các viện khác đều sáng đèn.

Nghe Mặc thị báo có trộm lẻn vào phủ mà còn suýt làm Tô Viên Viên bị thương, ai nấy đều vô cùng tức giận, tất cả đều tham gia vào "màn kịch bắt trộm" này, thề phải lôi bằng được tên trộm đó ra để băm xương vằm thịt.

Thế nhưng không một ai biết: "tên trộm" đó lúc này vẫn đang trốn dưới gầm giường của Tô Viên Viên, hơn nữa còn đã mở mắt.

Thực ra gã đàn ông vẫn chưa hoàn toàn mất đi ý thức.

Hắn biết mình bị Tô Viên Viên nhét vào gầm giường, cũng biết nàng đã thông minh đẩy ngã bình phong rồi chạy ra sân vờ như kẻ trộm đã bỏ đi, càng biết nàng đã một cước đá tay hắn vào lại gầm giường.

Nghe thiếu nữ dùng giọng nói ngây thơ trong trẻo thuận lợi đuổi mẹ mình đi, gã đàn ông thầm cười khẩy trong lòng.

Đúng là một tiểu nha đầu to gan lớn mật.

Xuân Hiểu khêu bấc đèn, căn phòng tức thì sáng bừng lên. Nàng chỉ huy Hạ Lộ cùng các nha hoàn khác như Thái Vân, Truy Nguyệt dựng lại tấm bình phong bị ngã và lau dọn vết máu trên sàn.

Tô Viên Viên ngồi trên mép giường, nhìn các nha hoàn đi đi lại lại trong phòng mà trong lòng không khỏi sốt ruột.

Đang suy nghĩ xem làm cách nào để các nha hoàn này rời khỏi phòng mình thì nàng đột nhiên cảm thấy mắt cá chân bị ai đó nắm lấy khiến nàng giật mình kêu lên một tiếng.

"A!"

Các nha hoàn trong phòng lập tức dừng tay, đồng loạt quay lại nhìn nàng. Tô Viên Viên luống cuống dùng váy che chân lại, mặt đỏ bừng, cùng Xuân Hiểu và Hạ Lộ mắt to trừng mắt nhỏ.

"Tiểu thư?" Xuân Hiểu quay người định đi về phía Tô Viên Viên, cảm nhận được bàn tay trên mắt cá chân mình siết chặt hơn, Tô Viên Viên vội nói: "Nguyên Bảo buồn ngủ quá..."

Nói xong, nàng còn đưa tay lên ngáp một cái.

Xuân Hiểu thở phào nhẹ nhõm: "Vậy tiểu thư cứ yên tâm đi ngủ đi ạ, nô tỳ sẽ ở trong phòng chờ lệnh. Lần này, nô tỳ tuyệt đối sẽ không để tiểu thư gặp nguy hiểm nữa."

Tô Viên Viên khăng khăng: "Không muốn, Nguyên Bảo muốn ngủ một mình."

Hạ Lộ nói: "Vậy không được đâu ạ, tiểu thư vừa suýt bị tên trộm đó làm bị thương. Vì sự an toàn của tiểu thư, nô tỳ không thể để người ở một mình được nữa."

Tô Viên Viên cầm lấy thanh dao găm bên cạnh khoa tay múa chân: "Nguyên Bảo lợi hại lắm!"

Xuân Hiểu vẫn kiên quyết: "Dù tiểu thư vừa dùng dao găm làm bị thương tên trộm, nô tỳ vẫn sẽ không rời đi. Bảo vệ tiểu thư vốn là trách nhiệm của chúng nô tỳ."

Tô Viên Viên tức giận rồi, nàng vơ lấy đồ vật bên cạnh ném xuống đất, giọng cũng cao hơn gấp bội:

"Nguyên Bảo, muốn ngủ một mình!"

Đôi mắt thiếu nữ vì tức giận mà trợn tròn, trông đáng yêu vô cùng, hoàn toàn không có chút uy h**p nào.

Nhưng dù sao nàng cũng là chủ tử, Xuân Hiểu và Hạ Lộ nhìn nhau, đều thấy sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!